• Administrator

Một số khuyến nghị với học viên mới bắt đầu tu luyện

Đã cập nhật: Th03 16



MỘT SỐ GÓP Ý CHUNG:

- Nếu là người chưa từng tìm hiểu gì về lĩnh vực khí công, tu luyện thì theo thiển ý của chúng tôi là nên đọc cuốn Pháp Luân Công trước. Trong cuốn Pháp Luân Công thì Sư Phụ có để nội dung hỏi đáp ở phần gần cuối sách nên chúng tôi nghĩ có thể sẽ là phù hợp hơn nếu xét dưới góc độ người mới tìm hiểu. Sau khi đọc xong cuốn Pháp Luân Công (khoảng một đến hai lần đọc, một lần là tính đọc hết từ đầu đến cuối cuốn sách) thì có thể chuyển sang đọc sách Chuyển Pháp Luân. Chuyển Pháp Luân theo chúng tôi được biết là cuốn sách chính yếu nhất, học viên phải đọc đi đọc lại nhiều lần trong suốt quá trình tu luyện Pháp Luân Đại Pháp (chúng tôi hiểu là không giới hạn số lần đọc, và nếu được thì đọc càng nhiều lần càng tốt). Lưu ý, trong lần đầu khi chuyển sang đọc cuốn Chuyển Pháp Luân, chúng tôi nghĩ có thể sẽ là tốt hơn nếu học viên sắp xếp hoàn thành việc đọc hết từ đầu đến cuối cuốn sách trong thời gian ngắn.

- Ngoài việc đọc Chuyển Pháp Luân, học viên cũng có thể luyện 5 bài công Pháp trong video hướng dẫn, nhạc luyện công thì có thể tải tại đây.

​- Ngoài việc đọc Chuyển Pháp Luân và luyện 5 bài công pháp, học viên có thể tìm hiểu và đọc thêm các kinh văn khác tại đây, ví dụ: Đại Viên Mãn Pháp, Tinh Tấn Yếu Chỉ, Chuyển Pháp Luân 2, các bài giảng Pháp v..v. Tất nhiên, theo chúng tôi hiểu thì chính yếu nhất vẫn là đọc Chuyển Pháp Luân, nếu có thêm thời gian thì có thể đọc thêm Đại Viên Mãn Pháp, Tinh Tấn Yếu Chỉ, nếu có thêm thời gian nữa thì có thể đọc các Kinh văn khác. Vấn đề này thì tùy các học viên tự mình sắp xếp, nhưng nếu là học viên mới thì theo thiển ý của chúng tôi là nên tập trung đọc Chuyển Pháp Luân, Đại Viên Mãn Pháp, Tinh Tấn Yếu Chỉ trong thời gian vài tháng đầu, về sau có thời gian thì có thể đọc tiếp các Kinh văn khác. 

- Học viên nếu quá bận, hay đi công tác thì có thể đọc trên mạng, tự tải file PDF về máy tính đọc (nên lưu riêng một folder và không nên đễ lần lộn cùng với các file dữ liệu khác mà không liên quan). Nếu muốn đọc bản sách in, thì có thể ra hàng photo (hoặc dùng máy in cá nhân nêu có), lên mạng tải file PDF xuống và nhờ chủ cửa hàng in ra bản cứng.

Nếu muốn in sách Chuyển Pháp Luân, thì cần in kèm hình Sư Phụ và ảnh Đồ hình Pháp Luân (Tải về) bằng giấy in ảnh màu. Trước khi đóng ghim thì sắp xếp theo thứ tự: (1) Bìa cứng (tên sách Chuyển Pháp Luân và tên Sư Phụ Lý Hồng Chí) > (2) Bìa lót (photo từ bìa cứng ra giấy trắng) > (3) Ảnh Sư Phụ > (4) Ảnh Đồ hình Pháp Luân > (5) Luận ngữ > (6) Mục Lục > (7) Nội dung sách > (8) Danh mục từ ngữ tham khảo > (9) Thông tin bản quyền, nhà xuất bản > (10) Bìa lót cuối. (Có thể đóng bìa trong plastic để chống nước). Bìa cứng nếu có thể thì nên sử dụng màu xanh da trời hoặc màu tím, hạn chế dùng màu vàng (vì màu vàng theo chúng tôi biết thường chỉ sử dụng cho sách Chuyển Pháp Luân tiếng Trung Quốc).

- Chúng tôi thông qua học Pháp thì hiểu rằng học viên có thể tự mình đọc Pháp hoặc cũng có thể tham gia hoặc tổ chức một nhóm nhỏ học Pháp tại địa phương, tùy theo đặc điểm của mỗi nhóm mà lựa chọn cách đọc khác nhau, nhưng có lẽ nên tránh cách đọc tụng theo kiểu tất cả cùng đọc đồng thanh (như hát thánh ca trong tôn giáo) - vì cách làm này chúng tôi nghĩ rất dễ khiến người ngoài liên tưởng Đại Pháp là một dạng thức tôn giáo. Có thể mỗi người trong nhóm lần lượt chia nhau mỗi người đọc thành tiếng một đoạn, lúc người này đọc thì những người còn lại trong nhóm không đọc nhưng vẫn nghe và theo dõi đoạn Pháp mà người kia đang đọc.

Ngoài ra, ở Việt Nam hiện nay đang có khá nhiều nhóm chuộng hình thức học Pháp nhóm online và chia sẻ thông qua một số nền tảng như Skype, Telegram, Zalo, Facebook, Discord v..v. Chúng tôi thông qua học Pháp (Giảng Pháp tại Pháp hội miền Tây Mỹ quốc năm 2004 - Mục Hỏi đáp: "Gần đây các đồng tu thường sử dụng, thông qua phần mềm máy tính để giao lưu [chia sẻ] và học Pháp") thì hiểu rằng cách làm đó là không nên, nếu thi thoảng bận quá vận dụng thì còn có thể chấp nhận được, áp dụng liên tục thời gian dài, thậm chí tạo thành lệ thì chính là không đúng yêu cầu của Sư Phụ.

Tuy nhiên, với riêng tình hình hiện nay, khi Sư Phụ đã giảng Kinh văn 2018 gửi học viên Việt Nam và yêu cầu rất rõ (đại ý, không nguyên văn) là tại thời kỳ này thì học viên hãy lấy học Pháp luyện công cá nhân làm chủ (Chúng tôi hiểu theo ý bề mặt chữ nghĩa là lấy việc tự bản thân học Pháp luyện công một mình là chính, gần như không còn theo hình thức học Pháp luyện công theo nhóm [hay tập thể] nữa - ở đây chúng tôi không phải là nói hình thức học Pháp luyện công theo nhóm [hay tập thể] là xấu, mà đây là yêu cầu của Sư Phụ tại hoàn cảnh Việt Nam hiện nay là như vậy). Do đó, chúng tôi hiểu rằng kể từ thời điểm Kinh văn 2018 (Link) có hiệu lực và cũng vì Sư Phụ chưa có thông báo chính thức nào khác liên quan đến tình hình ở Việt Nam, bất kể hình thức nào lôi kéo học viên tham gia học Pháp nhóm đông người hay học trực tuyến hiện nay tại Việt Nam (Với bất cứ lý do gì, thể ngộ nào, nhận thức ra sao v..v) thì đều là đi ngược lại với yêu cầu trên của Sư Phụ, trực tiếp khởi tác dụng loạn Pháp. Một số nhóm học viên tại Việt Nam tuy biết nhưng vẫn cố tình bất tuân không nghe theo lời Sư Phụ, cụ thể thì hậu quả đã xảy ra. (Tham khảo)

- Chúng tôi thông qua việc học Pháp thì hiểu rằng việc vẽ vạch, ghi chú, highlight hay đánh dấu trực tiếp lên sách Đại Pháp của Sư Phụ thì đều là hành vi không tôn trọng và nói nghiêm khắc hơn là bất kính với Sư Phụ. Do đó, chúng tôi nghĩ nếu học viên trong quá trình học Pháp cần ghi chú thì có thể chuẩn bị một cuốn sổ tay ngoài riêng để viết vào đó, hoặc có thể tự tạo một file Word/Excel/Notepad tổng hợp các lưu ý hay vấn đề chưa rõ trong quá trình học Pháp. Thông thường việc ghi chú này chúng tôi nghĩ chỉ nên làm sau khi đã học Pháp xong, hoặc ít nhất là xong một bài giảng thì mới nên làm; không nên tạo ghi chú trong quá trình đọc dở dang một bài giảng. Các ghi chú không nên sử dụng nguyên văn lời Sư Phụ, chúng tôi nghĩ chỉ ghi đại khái vấn đề cần lưu tâm để tự nhắc bản thân là đủ. (VD: Vấn đề tự tâm sinh Ma được Sư Phụ giảng ở bài giảng nào, trang bao nhiêu v..v). Trong quá trình học Pháp, nếu đọc dở đến trang nào đó thì chúng tôi nghĩ học viên có thể sử dụng một tờ giấy trắng kẹp vào chỗ đó để lần sau tiếp tục đọc, hoặc tạo một file ghi chú/ghi vào sổ tay - tránh gấp mép trang giấy trong sách Đại Pháp để đánh dấu.

Ngoài ra, nếu đã sử dụng sách Đại Pháp để học, thì chúng tôi cũng xin khuyến nghị là: (1) Không nên để sách ở trên đất, mà hãy để ở nơi nào đó trang trọng như trên kệ sách. (2) Không nên để sách dưới gối và nằm tựa lên sách, không nên để sách ở nơi dễ có trẻ nhỏ chạy nhảy. Nếu đã để sách trên kệ thì nên để ở một kệ riêng (tức là kệ sách đó chỉ chuyên để kinh sách Đại Pháp), không nên xếp lẫn lộn với các đầu sách khác. (3) Khi học Pháp thì nên ăn mặc lịch sự, không nên ăn mặc hở hang, không nên cởi trần khi học Pháp. (Bạn hãy thử tưởng tượng một vị nữ nhân mặc áo hai dây, quần ngắn trên cả đầu gối mà ngồi học Pháp xem? Theo quan điểm của chúng tôi, nếu ăn mặc như vậy khi học Pháp thì chính là mang tâm bất kính rất lớn).

- Căn cứ theo Thông Cáo của Ban biên tập Minh Huệ tiếng Trung (Link). Chúng tôi xin khuyến nghị các học viên mới: (1) không nên tự chế ra các phần mềm đọc sách như ebook, prc, mobi, kindle v..v; Không trộn lẫn các file sách/kinh văn vào với nhau và lẫn với các nội dung khác không liên quan, càng không được ghép lẫn với chia sẻ/kinh nghiệm tu luyện của bản thân với kinh sách của Sư Phụ. (2) Cũng không nên tự thu âm bài giảng của Sư Phụ bằng giọng của mình hay của ai khác rồi nghe, chúng tôi nghĩ phải bắt buộc có thanh âm của Sư Phụ trực tiếp giảng. Cũng không được tùy tiện tự chế ra lời thuyết minh trong các file mp3/video giảng Pháp của Sư Phụ vì việc này phải có sự đồng ý của Sư Phụ. (3) Không được tùy tiện upload các file nhạc giảng Pháp, video hướng dẫn luyện công, nhạc Phổ Độ, Tế Thế hay các video/mp3 bài giảng của Sư Phụ lên internet như Youtube, SoundCloud v..v.

Hiện nay ở Việt Nam trên Youtube/Facebook hay các nền tảng trực tuyến khác có rất nhiều người tùy tiện đăng các video hướng dẫn luyện công và bài giảng của Sư Phụ lên đó, điều này căn cứ theo Thông cáo của Ban biên tập Minh Huệ tiếng Trung là không được phép, cũng là vi phạm bản quyền. Ngoài ra, cũng không được tùy tiện trích nguyên văn lời giảng của Sư Phụ lên các trang blog, website cá nhân hay website của các tổ chức khác mà không xin phép.

- Nếu muốn tự mua sách đã được in ấn từ nhà xuất bản, thì hiện nay tại Việt Nam: chưa có nhà sách hay nhà xuất bản nào được cấp phép in và phát hành sách Chuyển Pháp Luân, cũng chưa có nơi nào đã ký hợp đồng phát hành sách với Sư Phụ (mọi nguồn in sách, bán sách tại Việt Nam nếu học viên phát hiện ra được thì có thể đều là nguồn sách in lậu).

Theo chúng tôi được biết thì hiện nay duy nhất trên thế giới chỉ có Nhà xuất bản Ích Quần (Yihchyun) ở Đài Loan đã ký kết hợp đồng xuất bản và phát hành các sách Pháp Luân Đại Pháp và Nhà sách Thiên Thê Thư Điếm (Tian Ti Bookstores) có trụ sở tại Mỹ và Hàn Quốc được phép phát hành sách có tính thương mại (Nhà sách Thiên Thê theo chúng tôi biết thì hiện nay không hỗ trợ đặt ship về Việt Nam nữa do hay gặp sự cản trở từ phía chính quyền tại cơ quan hải quan, sách khi đến hải quan Việt Nam thì hay bị gửi trả lại về nhà sách). Học viên có thể đến chính trụ sở của Nhà xuất bản và Nhà sách để mua nếu có điều kiện hoặc nhờ người quen khi đi du lịch mua giúp. 

Lưu ý: Vì sách cung cấp trên trang Pháp Luân Đại Pháp (vi.falundafa.org) theo chúng tôi biết là chỉ cung cấp miễn phí để đọc trên mạng và sử dụng cho việc đọc cá nhân. Nên cá nhân từng học viên nếu có nhu cầu thì tự tải về rồi in ra đọc. Chứ không được in hộ cho người khác (người trong nhà muốn đọc thì có thể đọc trên mạng trước, nếu muốn theo học nghiêm túc thì cũng giới thiệu cho họ ra hàng photo mà tự in). Có nhiều nhóm mang danh học viên in sách lậu không có ký kết hợp đồng với Sư Phụ, cũng không có giấy phép xuất bản trong nước, họ in chui, trốn thuế và bán giá rẻ đến học viên, theo lời họ nói là họ "nhận in giúp học viên". Sách họ in lậu theo chúng tôi biết thì nhìn giống phải đến hơn 95% so với sách bản quyền, nếu không phải học viên nào từng dùng sách bản quyền để đem ra so sánh hoặc không phải là người có kinh nghiệm trong lĩnh vực in ấn xuất bản thì không dễ để phân biệt ra được. Cho nên tốt nhất trong thời điểm hiện nay, học viên mới theo chúng tôi là nên tự đi in. Ở điểm luyện công nếu có người muốn tìm hiểu thì cứ hướng dẫn họ lên mạng tự đọc, nếu họ muốn có sách giấy thì gợi ý họ ra cửa hàng photo nào bản thân "quen" mà in (đó là nếu với trường hợp người già không thạo máy tính, còn nếu là thanh niên thì chỉ cần bảo họ ra cửa hàng photo nào đó khác là được).

Chúng tôi nghĩ là một công dân thì phải tuân thủ pháp luật, tiếp tay cho những dạng sách in lậu này (1) vừa là hành vi vi phạm pháp luật, (2) đi ngược lại lời dạy của Sư Phụ đại ý là phải nghiêm khắc tuân thủ pháp luật quốc gia của mình (Điều 2, Phụ lục IV, Đại Viên Mãn Pháp) - cụ thể ở đây là luật Xuất bản và các Thông tư, Nghị định liên quan; (3) Vừa trốn thuế, (4) vừa ăn chặn tiền % bản quyền của Sư Phụ trên mỗi đầu sách. Những nhóm người này theo chúng tôi biết là có mặt tại hầu hết các điểm luyện công/học Pháp nhóm trên toàn quốc, họ còn chủ động hỏi mua sách dùm cho học viên - khi gặp những dạng thức này, chúng tôi nghĩ học viên mới tuyệt đối không nên tiếp tay cho họ. Học viên có thể tham khảo thêm bài viết sau (Click).

​Tiếp theo dưới đây, sẽ là phần khuyến nghị cụ thể về một số vấn đề mà học viên mới hay gặp phải:


LỜI NÓI ĐẦU:


Căn cứ vào tình hình môi trường tu luyện Pháp Luân Công hiện nay ở Việt Nam và căn cứ theo các tình trạng tu luyện của các học viên mới lẫn các học viên tu lâu, chúng tôi xin khuyến nghị đến các học viên mới bắt đầu học, tất nhiên những điều này chỉ dựa theo quan sát và kinh nghiệm của chúng tôi, cũng là thể hiện thể ngộ hiểu biết còn hạn chế trong quá trình tu luyện Pháp Luân Đại Pháp, đều là từ việc học Pháp do Sư Phụ giảng mới biết, mới ngộ được một chút như vậy. Chúng tôi xin nhấn mạnh trước rằng những gì chúng tôi nêu ra dưới đây chỉ có giá trị tham khảo (chủ yếu nhắm vào học viên mới bắt đầu tu luyện). Chúng tôi không ép buộc ai tin hay nghe theo vì đây chỉ là chia sẻ kinh nghiệm va vấp của những học viên đi trước sao cho học viên mới hiểu được phần nào tính nghiêm túc trong quá trình tu luyện Đại Pháp. Dẫu chúng tôi có khuyến Thiện và chia sẻ cụ thể ra sao thì cuối cùng thực tế học viên vẫn là phải tu luyện là tự tu chính mình, lấy Pháp làm thầy chứ không phải lấy người tu luyện khác làm thầy.


Các học viên không nên xem những kinh nghiệm này là tri thức hay chỉ dẫn nào đó để vượt quan tu luyện của bản thân mình vì trên thực tiễn khi chính học viên va vấp phải những khảo nghiệm đó thì với mỗi người sẽ có thể lại có những cách thức vượt quan khác nhau, có người vượt qua được ngay, có người dẫu cảnh báo rồi vẫn va vấp vài lần mới tỉnh ngộ ra. Chúng tôi thể ngộ rằng ở một góc độ nào đó, những chia sẻ của học viên đi trước chỉ có tác dụng cảnh báo mà thôi.


Những lời góp ý có thể hơi dài dòng nhưng theo chúng tôi thì đối với học viên mới bắt đầu (xin lưu ý chúng tôi không nhắm vào đối tượng là học viên tu lâu) có thể sẽ là cần thiết ở góc độ nào đó vì nó được đúc rút từ chính những sai lầm của rất nhiều học viên đi trước nên cần phải nói hơi chi tiết. Do vậy cũng mong học viên mới nếu có thể hãy kiên nhẫn bỏ chút thời gian ra xem xét. Những điểm mà chúng tôi muốn đề cập tới cụ thể như sau:



► VẤN ĐỀ 01:


Trong thời gian đầu, thường là 01 - 02 năm đầu (không tuyệt đối, có người có thể ít hơn, có thể nhiều hơn) khi mới học Pháp Luân Công, khuyến nghị học viên nên tập trung vào tự học sách Chuyển Pháp Luân và tự hình thành kiến giải của mình để hình thành một nền tảng tu luyện cơ bản, cố gắng cân bằng cuộc sống thường nhật với tu luyện bản thân cho tốt. Không nên vội vàng muốn tu nhanh, tu tắt mà chạy theo những học viên khác, thấy họ làm gì thì mình làm nấy. Tất nhiên xét về lý, thông thường thì vẫn nên tham gia luyện công chung và trao đổi kinh nghiệm nhưng cần cẩn trọng (lý do: Link). Còn với thời điểm từ sau 27/11/2018 khi Sư Phụ có bài giảng cho học viên Việt Nam (Link), theo thể ngộ của chúng tôi - có lẽ hình thức học Pháp nhóm và luyện công chung là không còn phù hợp nữa, vì Sư Phụ đã giảng đại ý không nguyên văn là trong thời kỳ này thì hãy lấy học Pháp luyện công cá nhân làm chủ. 


Trong thời kỳ đặc thù hiện nay, ngoài việc tự học Pháp luyện công một mình ra, theo chúng tôi thì có thể thi thoảng hẹn cafe gặp gỡ trao đổi về tu luyện với những nhóm ít người (3-5 người). Nhưng chúng tôi nghĩ, ngoại trừ hỏi đáp về những điểm không hiểu trong khi học Pháp hoặc đưa ra trao đổi về một số hiện tượng bất minh trong môi trường tu luyện thì cần phải đặc biệt tránh coi việc gặp mặt này như là một nơi để dựa vào đó mà tìm lời giải đáp cho những vấn đề khó khăn trong tu luyện cá nhân mà bản thân đang mắc phải (Còn về nhận định ở Việt Nam hiện nay cái gì nên hay không nên làm thì học viên có thể đọc các bài viết phân tích chuyên sâu trên Website để tự mình ý thức và tư duy ra được). Chia sẻ kinh nghiệm sau khi đã vượt quan thì khả dĩ, nhưng nếu chưa vượt được quan mà lại cứ hướng ngoại hỏi các học viên khác tìm cách giải quyết thì không đúng. Có thể do mới tu, học viên hỏi vài lần đầu thì chúng tôi nghĩ còn được, nhưng cứ tiếp tục, rồi liên tục hỏi thì sẽ rất nguy hiểm. Trong Pháp đều đã có, chỉ là họ lười tư duy mà thôi. Những sự vụ học viên tu theo, học theo người tu lâu năm rồi bị dẫn đi sai lệch đã có quá nhiều rồi. (Xem bài viết).


Nghe theo chia sẻ thì có thể vượt lên nhanh về mặt nhận thức nhưng rủi ro đi theo cái sự nhanh cũng không nhỏ. Lý do theo chúng tôi đó là việc vượt qua nhờ vào lời khuyên của học viên khác nếu giả sử có sự cải biến bề mặt có thể sẽ không chắc là hoàn toàn tính là những người đó tự vượt quan hoàn toàn trong mắt chư Thần. Tu luyện được Sư Phụ giảng trong Pháp đại ý là một vấn đề nghiêm túc, nên có thể sẽ khó là được tính bản thân học viên đó tự mình vượt quan, rất có thể khảo nghiệm đó về sau vẫn sẽ lặp đi lặp lại - nhưng ở mức độ khó hơn, tinh vi hơn cho đến khi chính bản thân học viên đó tự mình nghiêm túc dựa trên Pháp mà vượt qua. Theo chúng tôi nghĩ thì nó cũng giống như phương thức trị bệnh bằng khí công mà được Sư Phụ giảng trong Chuyển Pháp Luân bài Vấn đề trị bệnh, ở đây tuy có thể không khớp lắm nhưng theo chúng tôi việc sử dụng thể ngộ của học viên khác không có tác dụng "trị" dứt được khảo nghiệm, vì nó hoàn toàn không động đến tâm chấp trước, có thể cái khảo nghiệm đó tạm thời chấm dứt (giống như căn bệnh được ẩn đi hoặc chuyển dời sang tương lai mới phác tác) nhưng có thể sau này nó sẽ lại phát sinh nhưng dưới dạng thức mạnh hơn, khó nhận ra hơn. Do đó, chúng tôi thể ngộ là muốn "trị dứt bệnh", cũng như hiểu nôm na là vượt qua khảo nghiệm thì phải giải quyết tận gốc căn bệnh đó, chính là nghiệp lực, còn dưới góc độ vượt quan thì là tâm chấp trước. Chúng tôi nhớ trong bài Mất và được - Chuyển Pháp Luân thì Sư Phụ có giảng (đại ý, không hoàn toàn là nguyên văn) rằng điều chúng ta mất (chúng tôi hiểu là trong quá trình tu luyện) thực sự là những điều không tốt, chúng là gì? Chính là nghiệp lực và nó tương phụ tương thành với các chủng tâm của con người.


Chúng tôi thể ngộ nông cạn từ lời giảng của Sư Phụ rằng muốn trị tận gốc căn bệnh do nghiệp lực tạo thành kia cũng như vượt được các quan khảo nghiệm thì phải dùng Pháp chỉ đạo, tự bản thân dựa vào khảo nghiệm tự mình tư duy hướng nội xem mình đang cần bỏ chấp trước gì? cần bỏ cái tâm Ma nào? (tâm tự mãn, tâm cầu danh, tâm thích được khen, tâm ghét bị chê, tâm khoe khoang, tâm tật đố, tâm hoan hỷ, tâm sắc dục v..v) rồi nhận ra những cái tâm/ý nghĩ/tư tưởng đó không phải là mình, sau đó quyết trừ bỏ nó đi, không để nó thao túng tư tưởng như trước nữa (Tất nhiên, theo thể ngộ và kinh nghiệm của chúng tôi thì những loại tâm đó qua mỗi đợt khảo nghiệm thì mới chỉ bỏ được một phần, chứ không phải vượt qua khảo nghiệm là không còn loại tâm đó nữa, nó còn rất nhiều chỉ là chưa có đợt khảo nghiệm mà theo chúng tôi là được Pháp Thân của Sư Phụ an bài để moi nó ra thôi). Sư Phụ có giảng trong bài Chuyển hoá nghiệp lực - Chuyển Pháp Luân (đại ý, không nguyên văn) rằng "khổ cái tâm chí" mới là then chốt đề cao tầng thực sự.


Hơn nữa, tu kiểu theo thể ngộ của người khác đó thì có thể cũng dễ dính mắc tâm lý ỷ lại. Dần dà học viên có việc gì, vướng mắc gì không giải được trong quá trình tu luyện cũng muốn thông qua chia sẻ. Nhưng chúng tôi cho rằng thực sự mục đích của họ không phải để chia sẻ mà là để hỏi đáp, tìm ra lời giải cho quan ải tu luyện của họ. Có lẽ chia sẻ chỉ là cái cớ để họ che đậy đi việc họ không hiểu tu luyện thực sự là gì. Nguyên nhân là vì họ không quen tự tư duy nghiêm túc qua việc học Pháp, là hướng ngoại cầu. Điều đó là không nên. Chia sẻ về bản chất là tốt nhưng nếu quá phụ thuộc lạm dụng nó mà không tự tư duy một cách có hệ thống theo Pháp lý được dạy thì sẽ khó xây dựng được nền tảng tốt, bởi những gì học viên khác chia sẻ không chừng cũng còn nhiều hạn chế, thậm chí có những thứ đúng sai không dễ mà phát hiện ra được; có khi còn đi sang ngộ cực đoan, tà ngộ không chừng. Không nên sử dụng lối nghĩ biến dị hiện nay là lợi dụng ỷ lại vào học viên tu lâu thì mình cũng sẽ đề cao nhanh, theo chúng tôi nghĩ đó chính là suy nghĩ bất chính. Sử dụng phương thức đó mà đối đãi với tu luyện Đại Pháp nếu nói nghiêm khắc thì là khinh nhờn Đại Pháp, Đại Pháp to lớn như vậy đâu phải là nơi có thể sử dụng phương thức tu luyện gian xảo mà mong cầu đề cao tâm tính và tăng công? 

Cũng xin khuyến cáo học viên mới nên coi vấn đề "bất nhị Pháp môn" mà Sư Phụ giảng trong Đại Pháp là vấn đề nghiêm khắc (học viên có thể đọc lại bài "Tu luyện phải chuyên nhất" - Chuyển Pháp Luân) - Tham khảo thêm bài viết sau (Click). Quan điểm cá nhân của chúng tôi là không nên đọc sách hay lên các website về Tử vi Lý số, các dạng bói toán, xin quẻ, Kinh Dịch, Xem tướng số, Phong thủy, không nên nhận những thứ bùa ngải hay những thứ liên quan được phát ở chùa hay của các thầy cúng v..v vì có thể nó mang những thứ rất không tốt, thực ra Sư Phụ cũng đã từng giảng rõ về vấn đề bùa trừ tà này và chúng tôi có thể ngộ nông cạn như vậy - học viên có thể đọc Bài Trả lời câu hỏi tại buổi giảng Pháp tại Tế Nam để tìm xem nguyên văn lời giảng của Sư Phụ về vấn đề bùa trừ tà -  (thực tế thì chúng tôi cũng đã gặp những trường hợp khi tu theo Đại Pháp mà về vẫn giấu bùa mang ở chùa về để cất dưới gối hoặc như là để trừ tà hay cầu may và đã xảy ra một số chuyện đáng tiếc, chúng tôi cũng không có ý định nói ra chi tiết ở đây). Có trường hợp học viên biết là không nên gieo quẻ ở nơi khác, thế là họ lại tự mình gieo quẻ thỉnh ý Pháp thân của Sư Phụ (hoặc gieo quẻ trước tượng/ảnh Sư Phụ để hỏi ý kiến), cách làm này theo chúng tôi hiểu cũng là không đúng. (Tham khảo).

Ngoài ra trong vấn đề ăn uống thì chúng tôi nghĩ là nên ăn đồ đã nấu chín, không nên ăn đồ tươi sống như thịt cá sống, tiết canh v..v (đây là điều chúng tôi thể ngộ nông cạn được khi học trong bài giảng Pháp của Sư Phụ mà đã nói về vấn đề ăn thịt sống này - bài Giảng Pháp tại Pháp hội thành phố Los Angeles [2006] ). 

Có một vấn đề nữa chúng tôi nghĩ cũng cần góp ý - Một số học viên vì tôn kính Sư Phụ, thậm chí còn đi in ảnh màu của Sư Phụ (hoặc ảnh tượng Sư Phụ) ra rồi đóng khung ảnh vào, sau đó đặt lên bàn thờ để cúng bái, đốt nến thắp hương. Chúng tôi hiểu và tôn trọng cái tâm kính ngưỡng đó, bản thân có cái tâm đó thì không phải là sai trái. Tuy nhiên, chúng tôi thông qua học Pháp thì hiểu rằng những việc làm đó Sư Phụ có yêu cầu (đại ý, không nguyên văn) học viên tu luyện trong người thường thì không được làm, không tính học viên vốn ban đầu tu luyện trong tôn giáo, Sư Phụ cũng giảng rằng (đại ý) học viên chỉ cần có cái tâm tôn kính là Sư Phụ vui rồi (học viên có thể đọc lại bài giảng "Tôi đối xử với các học viên đều như đệ tử" - Chuyển Pháp Luân | "Giảng Pháp tại Pháp hội Châu Âu [1998]" ).


Giả như học viên bề mặt bái Sư, hoặc thắp hương rất thành kính trước ảnh/tượng Sư Phụ mà trong tâm không thực sự đề cao thì chúng tôi nghĩ có lẽ cũng không tác dụng gì, đã vậy còn dễ khiến người xung quanh khó lý giải, cho rằng học viên đang làm nghi lễ tôn giáo nào đó.

Do đó, chúng tôi xin khuyến nghị rằng học viên chỉ cần tập trung chăm chỉ thực tu cái tâm của mình, kính ngưỡng Sư Phụ từ trong tâm và chứng minh sự thành kính đó qua việc tu luyện trên thực tiễn là đã quá tốt rồi, không cần thiết làm những việc hình thức theo kiểu tôn giáo (Chúng tôi nghĩ học viên cần chú trọng tu thực chất chứ không phải tu cái vỏ ngoài hình thức), lại cũng dễ khiến người ta hiểu nhầm rằng Pháp Luân Đại Pháp là tôn giáo - điều này vốn dĩ là đi ngược lại với những gì Sư Phụ đã giảng, chúng tôi nhớ Sư Phụ giảng đại ý không nguyên văn rằng Pháp Luân Đại Pháp không có bất kể hình thức như trong tôn giáo nào (tham khảo bài giảng "Giảng Pháp tại Pháp hội Canada [1999]").




► VẤN ĐỀ 02:

Dựa trên bài giảng của Sư Phụ trong bài Giảng Pháp tại Pháp hội Châu Âu [1998] - Trong giai đoạn đầu, chúng tôi thể ngộ nông cạn rằng bản thân học viên nếu muốn hồng Pháp thì chỉ nên giới thiệu ở mức mà người không tu hiểu được như giúp người ta trở thành người tốt, đề cao tiêu chuẩn đạo đức v..v. Nhưng có lẽ không nên nói cao quá như nói về Thiên mục, không gian khác, Đức, Nghiệp, Pháp Thân, Phụ thể, Bạch nhật phi thăng, linh thể gây bệnh ở không gian khác v..v - những thứ đó đều là những thứ siêu thường ở không gian khác nên không phải cái nào cũng chứng minh được bằng khoa học thực chứng hiện nay. Nhất là ở Việt Nam theo hiểu biết của chúng tôi thì không có nhiều người tin vào Thần, họ đa số là người tin theo thuyết vô Thần. Nếu mà học viên lại mang tâm tự mãn, hiển thị, cho rằng mình hiểu biết, cao minh hơn người khác, không lý trí mà đem ra nói như để thể hiện hiểu biết thâm sâu thì rất có thể họ do không hiểu rồi lại sinh tâm lý bài xích.


Một hạng mục truyền thông cỡ lớn của học viên Việt Nam là Trithucvn.net - không hiểu có phải họ quên hẳn lời Sư Phụ giảng? Họ cố tình đem những thứ siêu thường ra để quảng bá với mục đích "đả khai nhận thức" cho người thường. Nhưng người thường với những thứ này họ không lý giải nổi, thế là sinh ra bài xích, phản đối.

Nguồn: Facebook Group


Tất nhiên, nếu đã muốn nói thì phải giải thích rõ bằng luận cứ khoa học, nếu không giải thích rõ mà nói ra tùy tiện không chừng lại sinh ra tác dụng phụ diện, lỡ gặp phải người có hiểu biết họ mà phản bác lại rồi học viên không giải thích được, bị cứng họng thì rất không ổn, không chừng rồi lại làm ảnh hưởng đến thanh danh Đại Pháp; kỳ thực cũng có nhiều người nghe học viên nói thì gật gù nhưng thực sự họ có thể trong đầu không nhất định là hiểu gì mấy, theo chúng tôi thì đó có lẽ là căn bệnh sĩ diện của phần đông người Việt Nam, sợ bị coi thường. Do đó, theo kinh nghiệm của chúng tôi, giới thiệu đại khái là đủ rồi, còn lại muốn người ta thấy Đại Pháp là tốt thì còn phải xem bản thân học viên tu có tốt để người xung quanh thừa nhận hay không? Bản thân không tự mình tu tốt qua hành vi, lời nói, hiệu quả công việc/học tập để chứng minh mà cứ nói thuyết nhiều thì có lẽ không có hiệu quả mấy.

Ngoài ra, theo kinh nghiệm của chúng tôi thì không nên sử dụng nhiều các ví dụ về khỏi bệnh, nhất là khỏi bệnh nan y nào đó để quảng bá (kể cả sự việc đó có thật hay không). Vì theo thể ngộ của chúng tôi nếu quảng bá tùy tiện những thứ ở cao tầng đem ra cho người trong xã hội thì có thể khiến họ không lý giải được và tưởng rằng cứ vào tập là khỏi mà không cần đến bệnh viện. Đã có nhiều ca loạn bậy do không lý trí mà quảng bá cho người ta mà khiến một số người vào tập kiên quyết không uống thuốc nhưng vẫn tử vong - Cá nhân chúng tôi nghĩ là vì họ có thể bề ngoài thì trông có vẻ là đang tu nhưng bên trong lại không nhất định là thực tu cái tâm của họ hay là họ không nguyện ý bỏ tâm chấp trước đi, thay vào đó chỉ là họ cố che giấu nó đi nhưng vẫn biểu hiện bề ngoài là vào đọc sách luyện công thôi. Nhưng điểm nguy hại là người trong xã hội vì thế mà có thể chụp mũ cho Đại Pháp là mê tín hay lừa đảo. Do đó, để tránh những rủi ro như vậy, tốt nhất theo chúng tôi nghĩ thì chỉ nên nói đơn giản là bản thân cảm thấy khỏe hơn là được. Chúng tôi cho rằng những thứ siêu thường thì ai ngộ ra thì người đó đắc được chứ có lẽ không nên đem ra để quảng bá. Sư Phụ đã từng giảng khí công hoàn toàn không phải dùng để trị bệnh (học viên có thể xem bài "Ngộ", Chuyển Pháp Luân).


Thực tế, trong quá trình tu luyện thì ngay kể cả bản thân học viên nếu có biểu hiện thanh lý thân thể, khỏi bệnh nào đó mà người xung quanh có hỏi thì chúng tôi nghĩ có lẽ để đảm bảo hạn chế rủi ro tương tự như trên thì cũng không nên tùy tiện nói rằng do tập Pháp Luân Công nên khỏi "bệnh" - Thể ngộ của chúng tôi thì đó không phải là "bệnh" mà là "tiêu nghiệp". Học viên có thể nói rõ với họ rằng Pháp Luân Đại Pháp không phải để trị bệnh vì trong sách nói như vậy (học viên có thể tham khảo bài  Giảng Pháp cho các phụ đạo viên Pháp Luân Đại Pháp Trường Xuân 1994). Lý do là vì chúng tôi nghĩ rằng nếu lấy việc tiêu nghiệp xong ra để quảng bá Đại Pháp thì dễ khiến người ta tìm đến Pháp Luân Công chỉ để chữa bệnh (chứ không phải tu luyện chân chính, có thể mình nói bản thân phải tu theo Pháp thì mới khởi tác dụng, họ sẽ gật gật tỏ vẻ hiểu nhưng kỳ thực trong tâm họ vẫn chỉ nghĩ vào tập để phòng bệnh, trị bệnh - chỉ là họ không nói ra mà thôi vì họ vẫn suy nghĩ theo lối tư duy người thường) - nếu đứng từ góc độ tư tưởng của người không tu luyện, họ tưởng cứ tập theo giống học viên là sẽ khỏi bệnh còn họ có thực sự ngộ Pháp được hay không thì có lẽ không mấy ai trong chúng ta có thể biết, trừ Pháp thân của Sư Phụ và chư Thần. Quảng bá kiểu đó theo chúng tôi nghĩ là rất dễ khiến người ta hiểu lầm, sinh ra chấp trước truy cầu trị bệnh, dễ tạo ra phiền phức cho chính họ và cả cho thanh danh Đại Pháp vì họ có thể cho rằng chính học viên quảng bá với họ như vậy. Hơn nữa, hiện tượng tiêu nghiệp đó có thể sẽ lặp lại nhiều lần với nhiều hình thức khác nhau nên nếu lấy việc tiêu nghiệp xong trong một lần cụ thể nào đó ra để quảng bá Đại Pháp thì rất rủi ro, nếu giả sử người bản thân học viên đó về sau tu không tốt, nghiệp bệnh trường kỳ không qua khỏi thì rất có thể sẽ khiến người xung quanh nhìn nhận tiêu cực và hoài nghi về Pháp Luân Đại Pháp. 


Tất nhiên người mới vào học có thể cần một khoảng thời gian để nhận thức sâu hơn về Đại Pháp. Hãy cứ để họ tự nhiên tìm hiểu, tự đọc sách và xem có thể theo được hay không chứ không cần nói gì nhiều, nếu họ đọc rồi mà thực sự không chịu đựng được, vẫn muốn uống thuốc thì tôi nghĩ nên tùy họ. Học viên quảng bá là tập Pháp Luân Công giúp tôi thư thái, khỏe hơn thì theo thể ngộ của chúng tôi có thể không vấn đề gì (nó cũng không tạo ra mấy chấp trước trị bệnh cho người ta), nhưng nếu bảo là tập Pháp Luân Công giúp khỏi bệnh nan y, không cần uống thuốc mà khỏi bệnh thì theo chúng tôi nghĩ đó lại là phá hoại Đại Pháp (vì người ta dễ vì để tìm phao cứu sinh mà vào tập). Dựa theo thể ngộ từ việc học Pháp, chúng tôi nghĩ bệnh của người thường không tu làm sao có thể tùy tiện trị khỏi? Đó chẳng phải do họ làm điều sai trái trong những kiếp sống trước nên giờ phải chịu nhận hậu quả đó sao? Họ làm điều sai mà mong muốn thông qua vào tập vài bài công pháp, đọc sách là khỏi, là phủi tay đi được trong khi che giấu việc chính họ không hiểu tu luyện là gì thì chúng tôi cho rằng đó cũng bằng như khinh nhờn Đại Pháp. Do đó, nếu giả sử bản thân có khỏi bệnh thì tốt nhất đừng tùy ý mà khoe khoang hiển thị như là "thấy tôi tu tốt chưa, tôi tập mà khỏi bệnh A, B, C đây này". Chúng tôi nghĩ học viên cứ nên âm thầm lặng lẽ mà tu luyện tiếp tục, bản thân cũng cần nói rõ với người khác là Pháp Luân Đại Pháp theo lời Sư Phụ Lý Hồng Chí giảng, hoặc trong sách Đại Pháp có nói rõ là không phải để trị bệnh. Nếu giả sử họ có mục đích vào tu luyện để trị bệnh nhưng sau đó không khỏi thì cũng không thể chụp mũ cho Đại Pháp được vì học viên đã cảnh báo trước. Tất nhiên, tuy bản thân học viên có tâm muốn hồng Pháp là tốt nhưng chúng tôi nghĩ cũng cần có trách nhiệm với chính lời hồng Pháp của mình, cốt yếu là vì giữ gìn thanh danh và sự uy nghiêm của Đại Pháp, không biến Đại Pháp trở thành một công cụ trị bệnh tầm thường trong mắt con người tại xã hội hiện nay.

Dựa theo bài giảng về "Tâm Hoan Hỷ" mà Sư Phụ giảng trong Chuyển Pháp Luân, chúng tôi kinh nghiệm và thể ngộ được rằng khi bắt đầu bước vào tu luyện thì học viên nên cẩn trọng lời nói, vẫn cứ hành xử như bình thường, ăn nói sao cho người xung quanh thấy mình vẫn bình thường, chỉ có là càng ngày càng trở thành người tốt, không tranh đua lợi ích, gặp mâu thuẫn thì không như người ta hiện nay mà hành xử, làm việc gì cũng tận trách nhiệm v..v. Không nên đem những gì bản thân hiểu được, ngộ được ra hay lấy những gì có trong Pháp ra để nói chuyện với người không tu vì dễ là họ vì không hiểu, không lý giải được mà cho rằng mình lập dị hoặc hoang tưởng, thần kinh v..v, thậm chí nguy hiểm hơn là họ sẽ chụp mũ học viên là truyền bá mê tín dị đoan bởi chúng tôi thể ngộ được rằng những gì trong Pháp mà Sư Phụ giảng là thiên cơ không thể tùy tiện đem ra nói với người không tu luyện, có những thứ cần dựa vào ngộ chứ không thể chứng minh bằng khoa học nơi người thường được. Những điều đó có thể trao đổi với người cùng tu luyện nhưng với người không tu thì cần điều chỉnh lời nói sao cho phù hợp với nhận thức của người thường. Rất nhiều khi vì học viên mới hiểu được nhiều đạo lý được Sư Phụ giảng trong Pháp, nhưng khi nói chuyện với người không tu lại đem ra khoe khoang hiển thị rằng mình cao minh hơn họ nên tạo ra phiền phức, người không tu trong xã hội có thể vì thế mà quy chụp (họ có thể nghĩ như vậy trong đầu lúc có học viên ở đó chứ không nói ra miệng vì phép lịch sự, nhưng có thể sau đó họ sẽ đem ra nói với những người khác) rằng người học Pháp Luân Công toàn kiểu hâm hâm dở dở, ăn nói linh tinh rồi lại ảnh hưởng đến thanh danh Đại Pháp. 

Muốn giảng chân tướng (Link tham khảo) về cuộc bức hại đạt hiệu quả thì theo quan điểm của chúng tôi, trước tiên nên cần phải làm cho người ta hiểu rõ Pháp Luân Công là gì? Và sự tốt đẹp của Pháp Luân Công thể hiện ra sao? Chỉ khi người ta thấy Pháp Luân Công là tốt thì người ta mới dần liễu giải chân tướng về cuộc bức hại một cách khách quan và công tâm hơn. Nếu bản thân chứng thực Pháp không lý trí, phù hợp hay tu bản thân không tốt khiến người xung quanh phản cảm, không lý giải được thì hỏi khi giảng chân tướng cho họ, liệu họ có nghe hay không? Nếu xét theo lẽ thông thường đối với người không tu luyện thì họ sẽ đánh giá tốt/xấu về Pháp Luân Công trước nhất chính là dựa trên biểu hiện của học viên. Trong xã hội mà đầy rẫy lừa đảo như hiện nay, để khiến ai đó tin vào một điều gì đó là không dễ dàng, họ phải nghe ngóng, tìm hiểu, quan sát một thời gian họ mới nhìn nhận nó là tốt hay xấu, chỉ dựa vào vài lời nói liệu họ có tin trong khi họ còn chưa biết nó tốt ở điểm gì? Do đó, bản thân học viên mới cần đặt nền tảng tu luyện bản thân cho vững. Nếu học viên không tu vững mà cứ nóng vội giảng chân tướng rất dễ tạo ra nhiều vấn đề, khi sự cố xảy ra rất dễ lại dùng nhân tâm mà đối đãi, lại càng thêm dầu vào lửa. Khuyến nghị học viên mới (kể cả hoàn cảnh tu một mình) thì cứ tập trung tu tốt bản thân, chứng thực Pháp chính là thông qua lời nói hành vi hàng ngày của mình chứ không đi đâu xa, rồi giảng chân tướng trong hoàn cảnh có thể của bản thân chứ không phải nóng vội, miễn cưỡng để khoán số lượng. Đầu tiên nên là phải khiến ngay chính người trong gia đình mình hiểu rõ sự tốt đẹp của Pháp Luân Đại Pháp, sau đó đến bạn bè, họ hàng, đồng nghiệp, phải làm tốt chính ngay những người mà mình quen biết đã, làm không tốt mà cứ hô hào rồi chạy nơi này nơi nọ rồi viện cớ bảo rằng thời gian không còn nhiều thì kỳ thực là cái được chả bõ cho cái mất, thậm chí không cẩn thận còn gây tác dụng phụ diện.


Có một số học viên vì quá nóng vội hoặc ngại va chạm trực tiếp nên tìm nhiều phương thức như là gửi email hàng loạt, gửi thông tin vào tường Facebook hoặc phát tờ rơi để trước cửa nhà người dân ban đêm v..v - Theo chúng tôi là không nên làm như vậy vì người ta sẽ coi đó là quảng cáo, là spam, nếu bản thân có ý định giới thiệu Đại Pháp thì nên làm cho tốt từng người một, người ta có phản hồi gì mình còn biết mà trả lời. Thực chất các hoạt động như trên hiện nay không chỉ một học viên làm, nếu mà nhiều học viên làm như vậy thì cùng một người sẽ nhận tờ rơi, email nội dung đó đến hàng chục lần, sẽ khiến nhiều người cảm thấy phiền toái và phản cảm. Nếu ai có hỏi thì mới tự giới thiệu mình tu theo Đại Pháp chứ đừng cố chủ động lôi kéo họ vào tu, vì rất dễ là họ cho rằng mình đang dụ dỗ họ giống như đa cấp vậy. Thông tin trên mạng có rất nhiều, họ thích thì có thể tự lên mạng tìm hiểu nếu họ quan tâm đến khi bản thân học viên tự giới thiệu là tu theo Đại Pháp, chỉ cần nói như vậy là đủ, đừng tùy tiện đưa họ tờ rơi. Ai không có ý định theo tập thì cũng không cần miễn cưỡng, họ nghĩ tốt về Đại Pháp và hiểu ra chân tướng cuộc bức hại là đủ rồi.

Chúng tôi nghĩ học viên mới cũng cần phân định rõ giữa vấn đề tu cá nhân và giảng chân tướng. Đừng nhầm lẫn khi gặp những phiền toái hay người ta nói xấu mình thì lại coi đó là can nhiễu, trong giai đoạn vài năm đầu học viên tất nhiên là vẫn phải tu luyện đề cao tâm tính, như vậy những phiền toái đó, người này người kia nói xấu mình theo thể ngộ của chúng tôi thì chẳng phải là khảo nghiệm để đề cao tâm tính là gì? Không nên coi những gì không thuận ý, không hợp mắt thành can nhiễu, hay là nghĩ tại sao những người mình hồng Pháp và giảng chân tướng cho lại đối xử không tốt với mình, như là cả thế giới chống lại mình vậy? Điều đó theo chúng tôi thể ngộ rất có thể là để phản ánh ra những cái tâm nào đó cần bỏ đi của học viên, từ đó mới đạt đề cao. Hoặc cách hồng Pháp và giảng chân tướng của học viên chưa phù hợp với hoàn cảnh phức tạp ở Việt Nam hiện nay (nhất là khi chính quyền và người dân đã có cái nhìn rất tiêu cực về Đại Pháp và hoạt động của các học viên do tu sai lệch từ trước tới nay [học viên tìm đọc thêm trong phần "P