• Editorial Board

Chứng thực Đại Pháp hay Phá hoại Đại Pháp?

Đã cập nhật: 28 Th10 2020



Mở đầu:

Việc các học viên có cái tâm muốn chứng thực Pháp là ai cũng có thể nhìn thấy, ai khi vào tu luyện Pháp Luân Đại Pháp cũng muốn dốc hết sức, khả năng và điều kiện cho phép để làm những việc hồng dương và giảng rõ sự thật về cuộc bức hại phi nhân tính học viên Pháp Luân Công bên Trung Quốc. Nhưng thực tế cái tâm tốt đó tôi nghĩ nó nên phải đi kèm với sự lý trí, sự cẩn trọng thì mới có thể hy vọng những việc làm tiếp theo sau khởi được tác dụng chính diện. Nóng vội, mang cái tâm kích động, mang cái tâm áp đặt khi không đánh giá đúng tình hình rất có thể sẽ khiến tình thế đi đến cái kết cục “Xôi hỏng bỏng không”.

Nội dung:

Qua thời gian gần 20 năm phát triển, tại Việt Nam, số lượng người theo học Pháp Luân Công tăng lên nhanh chóng, nhưng đi kèm với sự tịnh tiến về quy mô học viên thì dường như cái “chất lượng” có vẻ như càng ngày càng đi xuống (tham khảo bài viết). Trước khi bàn về vấn đề chứng thực Pháp trong giai đoạn hiện nay, tôi nghĩ chúng ta cũng nên nhìn lại sơ lược một chút bối cảnh lịch sử của môi trường tu luyện tại Việt Nam từ thời kỳ đầu đến nay. Các học viên cũng cần phải đánh giá một cách khách quan những gì đã và đang diễn ra từ trước tới nay tại Việt Nam thì mới biết mình nên làm gì trong thời gian tiếp theo.


Nói về các giai đoạn trong phát triển Pháp Luân Đại Pháp tại Việt Nam, bắt đầu là từ giai đoạn 2000-2011 thì là thời kỳ còn rất tốt, chính quyền nếu có can nhiễu thì cũng là hiện tượng mang tính cục bộ, chưa có sự xuất hiện những văn bản hạn chế Pháp Luân Công từ trong nội bộ chính quyền. Những hoạt động của an ninh lúc đó khi ra cản trở học viên tại các điểm luyện công thì chỉ cần giải thích nhẹ nhàng, nói có tình có lý chút là họ hiểu ra ngay, sau đó không thấy họ ra nữa. Trên mạng khi đó cũng hiếm có bài báo nào trong nước nói xấu về Pháp Luân Công. Học viên và người dân lên internet tìm hiểu về Đại Pháp không gặp mấy những thông tin trái chiều như bây giờ; thậm chí Đài HTV9 (năm 2011) ở Sài Gòn còn làm clip đăng tải một nhóm học viên luyện công để lấy ví dụ minh họa khi nói về hoạt động tập luyện tăng cường sức khỏe của quần chúng v..v. Nói chung là nếu so tình hình khi đó với giai đoạn hiện nay thì phải nói thẳng là thoải mái và dễ thở hơn rất nhiều.


kênh HTV9 quảng bá giới thiệu Pháp Luân Công như một phương thức nâng cao sức khỏe cộng đồng

Nhưng bắt đầu từ giai đoạn từ 2012 đến nay thì hiện tượng can nhiễu của chính quyền càng ngày càng gia tăng, tần suất xuất hiện những văn bản hạn chế Đảng viên hay cán bộ công chức viên chức tham gia Pháp Luân Công càng ngày càng nhiều, không những thế còn lan ra cả công an và quân đội. Rất nhiều đài Phát thanh Truyền hình như ANTV, Thái Nguyên, Đồng Tháp, VTV v..v đều phát sóng những bản tin có nội dung đả kích Pháp Luân Công. Rất nhiều tờ báo trong nước, các diễn đàn trên mạng đăng tải những bài viết có tính công kích học viên và Đại Pháp. Rất nhiều người dân thông qua các đợt tuyên truyền của Nhà nước, cũng như các cán bộ viên chức, công an, quân đội v..v bây giờ hiện đang có những thái độ rất tiêu cực mỗi khi nhắc đến Pháp Luân Công.


Nguồn: Vtv.vn





Không chỉ bên lĩnh vực công an mà cả quân đội (Bộ quốc phòng, Quân khu 3) cũng đăng tải thông tin tiêu cực về Đại Pháp (Link1 - Link2)


Như vậy, chỉ trong vòng có gần 20 năm, bắt đầu kể từ 20/7/1999, cho đến hiện nay mà ở Việt Nam lại có những 2 giai đoạn với 2 thái cực gần như hoàn toàn khác nhau. Giai đoạn hơn 10 năm đầu tuy ít học viên hơn những dường như hoàn cảnh môi trường tu luyện còn thuần tịnh hơn, học viên tu luyện thực chất hơn, còn tạo ra được nhiều hiệu quả trong việc chứng thực Pháp cứu người hơn. Giai đoạn những năm sau này thì số lượng học viên tuy tăng nhanh nhưng hoàn cảnh chung lại càng lúc càng trở nên hỗn loạn, càng trở nên phức tạp và khiến cho hiệu quả trong việc chứng thực Pháp, giảng chân tướng (Link tham khảo) yếu đi rất nhiều.


Câu hỏi đặt ra là nguyên nhân do đâu? Theo những gì tôi quan sát, với những học viên trong giai đoạn hơn 10 năm đầu thì đặc điểm của những người này có thể tóm tắt đại ý như sau:

- Tập trung vào tu luyện cá nhân hơn, khá ôn hòa và tuân thủ các quy định của pháp luật. Chứng thực Pháp và giảng chân tướng trong khả năng có thể của bản thân, họ rất lý trí chứ không vội vã.

- Tập trung vào đọc Chuyển Pháp Luân và Tinh Tấn Yếu Chỉ là chính, Kinh Văn chỉ là đọc phụ trợ thêm khi có thời gian, cũng không đề cập nhiều đến Cửu Bình, ai vào tu mà quan tâm thì tự lên mạng tìm hiểu, không thì thôi, cũng không đem nó ra để quảng bá, hồng truyền chung với Đại Pháp.

- Phần đông đều hướng đến phương thức tâm truyền tâm, người truyền người, tức là không làm quảng bá gì nhiều, cũng không có phát tờ rơi mấy mà chỉ đơn giản giới thiệu với người xung quanh biết hoặc người ở điểm luyện công nếu muốn tìm hiểu, giai đoạn đó mạng xã hội chưa phát triển nhiều tại Việt Nam.

Nhưng kể từ khi xuất hiện nhóm người Phạm Xuân Giao cũng như những sự vụ phát sóng trái phép của Vũ Đức Trung (bắt đầu manh nha vào khoảng 2010-2011), trong cộng đồng dần xuất hiện bộ phận rất nhiều học viên có tư tưởng cực đoan kiểu như:


- Việc tu luyện bản thân thường chỉ qua loa bề mặt hoặc mang nặng tính hình thức, nặng vào hô hào, khẩu hiệu (tựa như Đoàn Thanh niên vậy). Tuy lời học viên nói ra là giống như trong Pháp đã giảng, nhưng thực tế khoảng cách giữa lời nói và thực chất cái tâm học viên là rất lớn. Tạo ra nhiều trường hợp nói một đằng nhưng làm lại một nẻo. Thích làm việc thứ 3 hơn và thích sáng tạo ra nhiều thứ mới lạ chả giống ai hơn.

- Họ cho rằng Việt Nam cũng như Đài Loan, theo Khải Huyền nói thì cũng là con của đất mẹ Trung Hoa nên cũng có sứ mệnh to lớn. Việt Nam chính là chiếc chân gà còn thiếu của Trung Quốc và cổ xúy tư tưởng "Chính Pháp vũ trụ sẽ kết thúc tại Việt Nam". "Việt Nam là ngòi pháo nổ banh xác quả pháo Trung Quốc". Sau này vào giai đoạn 2015-2018 họ còn cho rằng Sư Phụ đặc cách cho học viên Việt Nam vào nhiều thời gian sau này để thực thi trách nhiệm cao cả (dám tùy tiện bất kính nhận định như vậy, cứ như thể họ là Sư Phụ hay sao?).

- Tập trung vào đọc các Kinh văn sau năm 2000 từ rất sớm (thường chỉ vài tháng sau khi một cá nhân bước vào tu luyện), Chuyển Pháp Luân tuy có đọc nhưng dường như không được chú trọng bằng. Đề xướng đọc Cửu Bình, thậm chí đến mức gặp học viên nào cũng bảo cần đọc Cửu Bình. Một số học viên thậm chí còn cuồng đến mức đem Cửu Bình (tiếng Việt) đi phát cho người Việt Nam (vốn không cần thiết và dễ tạo ra can nhiễu không đáng có từ chính quyền). Sau này việc truyền bá Cửu Bình xen kẽ với hồng Pháp rất được hệ thống PĐV-LLV 3 miền coi trọng, không chỉ đem đi phát mà còn đặt nó ngang hàng với học Pháp.


- Họ cho rằng nếu áp dụng phương thức Tâm truyền tâm, người truyền người thì không biết bao giờ mới cứu hết được người Việt Nam. Do đó họ chủ trương nên phải làm mạnh, đi phát tờ rơi mạnh, phát càng nhiều càng tốt, cứ phát rồi nói qua loa xong để kệ cho họ tự đọc, họ đọc mà hiểu thì được cứu, không hiểu thì thôi kệ họ. Tư tưởng của những người này chỉ nhấn mạnh vào việc đi phát, còn có cứu được hay không thì họ phó mặc cho chư Thần an bài và chính bản thân người nhận được tờ rơi đó. Đại khái cái việc họ làm có gây hậu quả, có gây phản cảm hay không thì họ … mặc kệ, họ chỉ có đi phát và đi phát, và phát càng nhiều thì nghĩa là họ làm việc thứ 3 càng tốt, càng nhiều uy Đức.





Ngoài việc đả phá cả ĐCSVN, Phạm Xuân Giao và Nhóm Thập Tam Chân truyền còn tự cho rằng bản thân có thể thông qua một chuyến đi để yêu cầu "bộ sậu" ĐCSTQ chấm dứt bức hại và thậm chí đánh sập cả nên kinh tế TQ. Thuật ngữ "phối hợp chỉnh thể" và "đề cao chỉnh thể" mà Phạm Xuân Giao hay dùng về sau này không hiểu làm sao mà rất hay được phổ biến thành câu cửa miệng của hệ thống PĐV-LLV sau này. (Lưu ý: một số chỗ tên Pháp môn bị viết tắt nên tôi buộc phải che đi để thể hiện sự tôn kính đến Đại Pháp)

- Khá cực đoan, tư tưởng không những bất tuân pháp luật Việt Nam, thậm chí còn cho rằng Pháp luật tại Việt Nam phải “đáp ứng” cho hành vi của họ. Coi chính quyền VN cũng như ở bên Trung Quốc, đều là Cộng sản, là tà ác.

- Cổ xúy đi phát tờ rơi không mang theo giấy tờ tùy thân, bị vô đồn công an mà không khai hay ký gì hết thì coi như tinh tấn, dũng cảm, đề cao tầng nhanh. Có học viên mà tôi biết khi mấy hôm trước vừa từ đồn công an ra và không khai hay ký kết gì quay sang coi thường những học viên ôn hòa ở ngoài điểm luyện công đại khái như là “Cứ ru rú ngồi đây thì làm sao tăng uy Đức, phải bước ra giống như chúng tôi nè” v..v

Thực ra thì giữa bộ phận học viên ôn hòa và bộ phân cực đoan này cũng đã từng có những tranh cãi nhất định, điển hình nhất là phải kể đến việc tổ chức Pháp hội năm 2010. Nhóm ôn hòa chủ định là tổ chức cũng phải đăng ký đàng hoàng với chính quyền, nhưng dưới hình thức hội thảo khí công và sức khỏe. Nhóm cực đoan (trong đó có Vũ Đức Trung trước khi bị bắt) cổ xúy việc cứ tổ chức mà không cần đăng ký hay khai báo gì hết, cứ tập trung học viên đến thôi. Và cuối cùng thì kết quả là:

- Nhóm ôn hòa tổ chức bình thường, không gặp vấn đề gì


Pháp hội tại Sài gòn, 13/5/2010 đăng ký dưới tên gọi "Hội thảo khí công và tu luyện" tại Phòng hội nghị, Nhà khách Văn phòng Quốc Hội TP HCM. Pháp hội này diễn ra bình thường và không gặp trở ngại nào của chính quyền

- Nhóm cực đoan bị công an sách nhiễu


Pháp hội kín 9/5/2010 được tổ chức tại Hà Nội nhưng không đăng ký hay thông báo gì với chính quyền, bị công an Việt Nam can nhiễu, Pháp hội lấy tên là "Hội thảo trao đổi kinh nghiệm Pháp Luân Đại Pháp", có khoảng 13 học viên ở Đài Loan tham dự.

Cũng phải nói thêm ngoài lề là: Minh Huệ Việt Ngữ là do một người tên là Nguyễn Nam Trung ở Sài Gòn lập ra, sau này vì một số nguyên nhân đã chuyển giao tên miền và server sang cho Trần Ngọc Trí ở Hà Nội. Và sau khi Võ Hoàng Vinh, Việt kiều Mỹ về nước những năm 2007, 2008 và tự xưng là đại diện Phật Học Hội người Việt bên Mỹ, nói đến đây tôi nghĩ thực ra là y tự bịa ra để lấy danh tiếng trong cộng đồng học viên Việt Nam khi đó vì ở bên Mỹ tôi biết kể cả học viên người Mỹ cũng phải phối hợp chung với Phật Học Hội người Hoa bên đó chứ không có làm riêng ra cái tổ chức nào là Phật Học Hội Mỹ Quốc cả, thế nên cái tổ chức tự xưng là Phật Học Hội người Việt đó chỉ là tổ chức không chính thức hoặc có thể đơn giản là không tồn tại mà thôi. Võ Hoàng Vinh không biết qua nhiều mối liên kết với học viên Việt Nam ra sao mà lại có thể giành được quyền làm admin trang Minh Huệ Việt Ngữ từ tay Trần Ngọc Trí.


Sự chuyển giao 2 giai đoạn phát triển Đại Pháp (từ 2000-2011 và từ 2012-Nay) trùng hợp thế nào cũng lại là sự chuyển giao quyền sở hữu domain của Minh Huệ Việt Ngữ (minhhue.net - thực tế là đã bắt đầu từ trước năm 2011) cũng như trang Pháp Luân Đại Pháp (phapluan.org - bắt đầu từ khoảng trước năm 2011), Chánh Kiến (chanhkien.org - từ khoảng năm 2012) từ nhóm học viên trong nước (Nguyễn Nam Trung và Trần Ngọc Trí) sang nhóm Việt Kiều (Võ Hoàng Vinh). Có lẽ đây cũng là an bài từ xa xưa rồi, tôi nghĩ không có gì là ngẫu nhiên cả. Môi trường Pháp Luân Công tại Việt Nam từ đó cũng đã có sự thay đổi rất lớn theo hướng ngày càng tiêu cực hơn kể từ sau phi vụ chuyển giao có tính chất lịch sử này.






Sau vụ việc tổ chức Pháp hội bên được bên không đó, thì trên Minh Huệ Việt Ngữ đã xuất hiện một bản thông báo gửi học viên Việt Nam ngay sau thời điểm Pháp hội kín tại Hà Nội bị can nhiễu vài ngày, Minh Huệ Việt Ngữ tự ký tên Ban Biên Tập lên đó, không hề có thông báo hay thông qua Minh Huệ tiếng Trung (vốn là trang chính). Nội dung đề cập đến việc đăng ký Phật Học Hội tại Việt Nam.



Link bài viết của BBT Minh Huệ Việt Ngữ: Chi tiết


Ở đây, tôi chỉ xin trích ra một số phản hồi từ người trong cuộc về thông báo trên của BBT Minh Huệ Việt Ngữ. Những vấn đề khuất tất liên quan đến BBT Minh huệ Việt ngữ không phải đến mấy năm gần đây mới nổi cộm, mà thực chất nó đã phát sinh từ cách đây gần 10 năm rồi (Link). Cũng để nói, từ sau bài viết này của BBT Minh Huệ Việt Ngữ, rất nhiều học viên bước vào tu kể từ sau 2010 trở đi có lẽ đã bị ngấm dần vào tâm não cái ý thức cực đoan về việc nhà nước Việt Nam là tàn ác với học viên Pháp Luân Công. Những bài phản biện để hiểu rõ bản chất nguồn cơn sự việc lại không phải xuất ra từ Minh Huệ Việt Ngữ mà lại từ những trang blog không chính thống mang tính cá nhân của số ít học viên nên không nhiều người biết, họa chăng chỉ có những ai tu trước 2010 thì có thể hiểu đại khái hoặc biết rõ vấn đề.


Cũng chính từ thông báo này của BBT Minh Huệ Việt Ngữ đã khiến rất nhiều học viên tại Việt Nam hiểu sai lệch hoàn cảnh, từ một vấn đề do một nhóm học viên cực đoan, không lý trí làm sai (dù đã được nhiều học viên góp ý về cách tổ chức từ trước nhưng họ không nghe) gây ảnh hưởng không chỉ đến cả học viên Đài Loan tham dự Pháp hội đó mà còn là môi trường chung, họ lại cố tình diễn giải theo lối hiểu ngược lại là chính quyền công an là tà ác nên mới can nhiễu học viên chứ không phải là tự xem lại bản thân về cách làm của họ.


Vì họ lợi dụng cái mác Minh Huệ Việt Ngữ nên đã khiến rất nhiều học viên tại Việt Nam vốn mới vào tu chưa lâu do không nắm rõ thông tin và lại cho rằng Minh Huệ Việt Ngữ là trang chính thống nên cứ thế mà nghe theo. Từ đó, bài thông báo đã làm tăng mạnh cái tâm hận chính quyền, coi công an là tà ác trong cộng đồng học viên cho đến tận ngày hôm nay, và làm tiền đề để nhiều học viên giai đoạn 2010-2013 dễ bị những thành phần cực đoan như Phạm Xuân Giao, Lê Quang Trung, Nguyễn Doãn Kiên v..v dẫn dụ, nói xa hơn trong giai đoạn sau 2015 bao gồm kể cả trong hệ thống PĐV-LLV-ĐPV (thế nên mới có chuyện họ phải bảo học viên "tu khẩu", "bảo mật", "phối hợp chỉnh thể" các kiểu, giai đoạn trước cái thông báo này của BBT Minh Huệ Việt Ngữ thì chưa hề xuất hiện những thuật ngữ trên).


Những bài viết của học viên người Việt sau này mà phản ánh khách quan về môi trường, nói lên cái sai trong môi trường (giống như cái cách mà Minh Huệ tiếng Trung phơi bày những thành phần phá hoại Pháp trong nội bộ cả trong và ngoài Trung Quốc ra) nếu có gửi lên thì hầu như họ không cho đăng mà chỉ đăng những bài theo đúng định hướng tư tưởng của họ (tức là coi chính quyền công an là tà ác, ra làm việc thứ 3 bất chấp hoàn cảnh - vì họ - admin Minh Huệ Việt Ngữ là Việt Kiều tại Mỹ chứ không phải học viên tại Việt Nam, từng là nạn nhân cộng sản nên rõ ràng bản thân họ cũng rất hận chính quyền). Họ, BBT Minh Huệ tiếng Việt còn định hướng học viên rằng nếu đưa những thành phần phá hoại trong nội bộ ra thì là bêu xấu Đại Pháp, vậy chăng không phơi ra thì để đám phá hoại đó nhởn nhơ và tháo chạy hay sao? Thực ra có một chi tiết mà Võ Hoàng Vinh không ngờ đến, đó chính là việc chính BBT Minh Huệ tiếng Trung (Tổng bộ) lại rất nhiệt huyết trong việc phơi bày những thành phần phá hoại trong nội bộ ra mà không chút kiêng dè gì. Nên lối nói của Vinh đã tự hại chính Vinh.

Chính BBT Minh Huệ Việt Ngữ đáng lý ra phải là người làm những việc phơi bày đó thì họ không làm, họ lại ngăn chặn học viên đi phơi bày, bảo là phơi bày là bêu xấu Đại Pháp, có mâu thuẫn hay không? Thực ra, chính vị admin Minh Huệ Việt Ngữ là Võ Hoàng Vinh còn đi dụ dỗ học viên chơi Flashcoin tiền ảo (Link) thì không có gì là mâu thuẫn cả. Thời kỳ Vinh lừa cô Hồng 20.000 USD, chính Vinh cũng có lối nói theo kiểu "tôi im lặng để bảo vệ thanh danh Sư Phụ" - nhưng việc Vinh lừa tiền, dụ dỗ người ta quyên tiền vào đền Long Tuyền khi Sư Phụ đã giảng rõ là không hề có hoạt động đó thì Vinh lờ đi không nói. (Xem link bài chia sẻ của cô Hồng - Click)

Nguồn: Minh Huệ Net


Nguồn: Minh Huệ Net

BBT Minh Huệ tiếng Trung rất có trách nhiệm trong việc phơi bày những thành phần mạo danh học viên phá hoại thanh danh Đại Pháp, nhưng nếu làm như cái cách của BBT Minh Huệ tiếng Trung ở VN thì sẽ bị học viên cho là phá hoại Đại Pháp, bêu xấu Đại Pháp? Vậy BBT Minh Huệ tiếng Trung đúng hay BBT Minh Huệ tiếng Việt đúng? Khi Minh Huệ tiếng Trung mới là trang chính được Sư Phụ quản? còn Minh Huệ tiếng Việt là trang phụ, chỉ dịch lại từ tiếng Trung sang tiếng Việt.

Điển hình như vụ bán vé khống lứa đào nhận đợt Shenyun về Việt Nam năm 2016 cũng chính do Phạm Đôn Nhân và Võ Hoàng Vinh làm chủ xướng đó, rất nhiều học viên gửi nghiêm chính thanh minh phản ánh kẻ lừa đảo đứng đằng sau thì họ toàn tìm cớ không cho đăng (vì chính họ làm admin Minh Huệ Việt Ngữ thì nếu đăng cũng tương đương với việc "lạy ông tôi ở bụi này") (bài viết chứng minh).

Cũng để nói thêm, quay ngược lại thời gian vài năm về trước, bản thân Pháp hội năm 2010 ở khu vực Hà Nội bị công an can nhiễu như được trình bày ở bên trên, nhóm học viên đứng ra tổ chức đứng đằng sau thực chất đều có bóng dáng của Phạm Đôn Nhân, vì họ luôn cổ xúy tư tưởng chống chính quyền, hận chính quyền, chứng thực Pháp cực đoan bất chấp, tốt khoe xấu che nên biểu hiện như trên của họ cũng không phải là điều gì quá ngạc nhiên.


Nhóm Việt Kiều hận cộng sản và trục lợi bất chính trong cộng đồng học viên này (Phạm Đôn Nhân, Võ Hoàng Vinh) thực tế đã về Việt Nam từ những năm 2007 và đều có sự liên hệ đối với những nhóm/thành phần chứng thực Pháp cực đoan như Phạm Xuân Giao.


Vì nhóm Việt Kiều này kinh doanh trục lợi bất chính trong cộng đồng học viên (thường là mạo danh Sư Phụ) và họ cũng đã dày công gây dựng mối quan hệ tốt với Phật Học Hội bên Mỹ thông qua "biếu xén" dưới hình thức hỗ trợ hạng mục bằng tiền mà họ quyên được từ học viên Việt Nam (như vụ lừa cô Hông 20.000 USD ở Đền Long Tuyền) ở không chỉ trong nước mà còn ở các nước khác mà có người Việt đang sinh sống nên đã che được mắt của rất nhiều học viên đang làm trong Phật Học Hội.


Điển hình của việc Phạm Đôn Nhân tạo mối quan hệ với các hạng mục bên Mỹ đó là việc mạo danh hãng phim New Century tuyển học viên sang Mỹ làm lao động thời vụ phục vụ cho xây dựng cơ sở hạ tầng của hãng phim. Hãng phim này do bản thân một nhóm học viên người Mỹ gốc Hoa đảm nhận.


Điều đáng nói, hãng phim New Century lại chưa hề công khai thông báo tuyển mộ học viên sang phó xuất như vậy, chỉ vì Phạm Đôn Nhân ở bên Mỹ vô tình khi nghe nói về sự khó khăn của hãng phim nên đã thông qua nhóm chat bảo mật Unseen mà bảo cấp dưới đưa ra cái thông báo về việc đi sang Mỹ hỗ trợ phim trường, chi phí đi lại học viên tự túc, sang đó họ chỉ lo ăn ở. Điều này dễ làm học viên ngộ nhận cứ như thể bản thân Phạm Đôn Nhân là người đại diện của hãng phim New Century vậy. Mục đích chính của y là để lợi dụng tầm ảnh hưởng với học viên tại Việt Nam qua hệ thống PĐV-LLV để nâng cao vị thế của Đôn trong mắt các hạng mục của học viên bên Mỹ, từ đó gây dựng được m