• Editorial Board

Hệ thống tẩy não với xúc tu bạch tuộc đang kiểm soát học viên Pháp Luân Công Việt Nam

Đã cập nhật: 11 Th07 2019


Lời nói đầu:


Pháp Luân Công - theo phần mô tả giới thiệu của trang web chính thức www.falundafa.org (tiếng Việt) là một phương pháp tu luyện thượng thừa thuộc Phật gia. Pháp Luân Công giúp con người đề cao tiêu chuẩn đạo đức, trở thành một người tốt và tốt hơn nữa, phi chính trị, phi tôn giáo, phi kinh tế. Ở góc độ xã hội, một người nếu học Pháp Luân Công một cách chân chính, hướng cái tâm của mình đến tiêu chuẩn đạo đức cao thì cá nhân tôi nghĩ họ sẽ là một người mẫu mực có trách nhiệm với gia đình và xã hội, tận tâm với công việc; ngoài ra họ còn phải luôn ý thức nghiêm khắc trong tuân thủ pháp luật quốc gia của mình như lời dạy của nhà sáng lập Pháp Luân Công là Sư Phụ Lý Hồng Chí (trích trong Đại Viên Mãn Pháp – Phụ Lục IV - Điều 2).


Theo lời dạy của Sư Phụ Lý Hồng Chí trong cuốn Chuyển Pháp Luân thì Sư Phụ không giảng trị bệnh, cũng không trị bệnh (Chân chính đưa con người lên cao tầng - Chuyển Pháp Luân), theo thể ngộ nông cạn của tôi thì người học Pháp Luân Công thông qua tuân thủ đúng theo các nguyên lý được chỉ dạy trong sách Chuyển Pháp Luân (cuốn sách chính yếu của Pháp Luân Công) mà đề cao tiêu chuẩn đạo đức bản thân, từ đó cũng đạt được một số cải thiện về thân thể ở mức nhất định. Tuy vậy, do nhiều người với các mục đích khác nhau vào tập dần dà đã quên mất tính nghiêm túc trong việc thực hành tu luyện Pháp Luân Công và những gì mà Sư Phụ Lý Hồng Chí đã căn dặn mà biến Pháp Luân Công trở thành những gì như là phương pháp trị bệnh nan y, thành các nhóm người hoạt động như tôn giáo, thậm chí còn có hoạt động kinh doanh trá hình trong cộng đồng học viên. Có một số thành phần đấu tranh dân chủ chống chính quyền cũng trà trộn vào học viên để dụ dỗ kích động học viên đi làm các điều xằng bậy như Nguyễn Doãn Kiên, Phạm Xuân Giao – vốn đã bị phơi bày và cộng đồng học viên Pháp Luân Công đã cực lực lên án và bài xích hành vi sai trái của các thành phần bất hảo đó.


Thực chất không chỉ có Pháp Luân Công mà nhiều phương pháp tu luyện Phật Pháp khác hiện nay cũng gặp tình trạng loạn bậy như vậy. Điển hình như bên Thái Lan có nhà Sư ăn mặc sành điệu, đi phi cơ riêng, xài đồ Luis Vuiton, Channel, tiền xài đều là lấy từ quỹ cúng dường của du khách thập phương cũng như các tín đồ Phật giáo. Ở bên Trung Quốc có nhà Sư còn quan hệ bất chính với ni cô dẫn đến có thai v..v.



Đó là khoác áo người tu hành mà làm điều xằng quấy. Họ vào tu nhưng không phải để trở thành các bậc Đức Hạnh mà vào lợi dụng cái mác người tu để truy cầu lợi ích cá nhân, qua đó cũng khởi tác dụng phá hoại phương pháp tu Phật đó. Đây là thực trạng chung hiện nay và Pháp Luân Công cũng khó tránh khỏi bị những thành phần bất hảo trà trộn để mưu lợi bất chính phá hoại thanh danh Pháp môn.


Bài viết này tôi nhấn mạnh chỉ nhắm vào nhóm đối tượng mới bước vào tu luyện hoặc đang có ý muốn bước vào tìm hiểu Pháp Luân Công, còn những nhóm đối tượng là người tu lâu hay tương đối thì không - họ sau khi đọc bài này thậm chí còn rất khó chịu và chỉ trích bài viết là phi lý, một chiều v..v. Sở dĩ tôi nói như vậy là vì một phần những nhóm đối tượng đó gần như rất khó nhận thức một cách lý trí khi đã tham gia thời gian lâu cũng như rất khó có thể thoát ra khỏi một thứ mà tôi sẽ đề cập trong bài viết này – đó là một hệ thống bạch tuộc giết người tinh vi nhưng lại được ngụy trang dưới một vỏ bọc hết sức đẹp đẽ - Đệ tử Đại Pháp cứu độ chúng sinh hay có cách gọi khác là hệ thống Liên Lạc Viên (LLV), Phụ Đạo Viên (PĐV), Điều Phối Viên (ĐPV) toàn quốc; Ngoài ra cũng một phần do họ có sự tương tác thực tế với những sự khuất tất mà được che đậy quá kỹ bởi học viên với tinh thần háo danh "tốt khoe, xấu che" là quá ít, cái nhìn khách quan của họ chỉ gói gọn ở phạm vi địa phương của họ nên họ dễ cho rằng những cái sai lệch mà bài viết chỉ đến là mang tính cục bộ; Một phần nữa là những người vốn đã ý thức ra được những sai trái của hệ thống đó nhưng vì lợi ích của bản thân, vì cái danh cái lợi nên nhắm mắt lờ đi với tinh thần "ăn cây nào rào cây đó" hoặc nói hơi thô thiển là "ngậm miệng ăn tiền". Vì giới hạn của bài viết không đủ để tôi có thể nêu ra hết các phân tích về môi trường nói chung nên nếu độc giả có thời gian thì hãy đọc thêm cái bài viết phân tích của một số tác giả khác mà tôi đã đính kèm trong nội dung bài viết này về những hạng mục chính yếu hiện nay mà hệ thống đó đang hoạt động để có cái nhìn toàn cảnh.


Với nhóm đối tượng mà bài viết này nhắm đến thì tôi cũng hy vọng – mặc dù sự hy vọng đó rất ít là họ có thể thanh tỉnh ra mà tránh xa khỏi cái hệ thống đó, bởi nếu mà hễ dính vào thì rất khó thoát ra khỏi nó. Một trong những nguyên nhân chính (ngoài việc do họ mới tu, khả năng lý giải Pháp, mức độ thực tiễn chưa cao) là bởi tâm lý đám đông của người Việt thường cho rằng cứ đông mới là tốt là đúng; họ lười tư duy, lười suy nghĩ một cách có chủ kiến, giống như đi thi thì quen chép bài bạn hay quen chép văn mẫu rồi; cũng giống như hình thức đa cấp, họ dễ tin vào lời lừa đảo vì thấy đông người tham dự mà chả cần quan tâm suy nghĩ xem nó có vấn đề gì hay không? Khổ một nỗi là đã bị dụ vào hệ thống tu loạn bậy kia rồi thì suy nghĩ về thiện - ác, sai - đúng của họ là gần như giống hệt với cái suy nghĩ vận hành của hệ thống loạn bậy đó và cái đích mà nó dẫn dắt họ hướng đến tất nhiên không phải chỗ nào xa lạ - Văn Điển Plaza! Trong bài viết, tôi sẽ cố gắng chỉ thẳng ra vấn đề trong môi trường nên sẽ có thể khiến một số học viên mà đã lỡ tham gia vào hệ thống đó chưa lâu cảm thấy khó chịu khi đọc. Nhưng có lẽ để tiếp cận được sự thật thì khó chịu cũng nên nhẫn một chút, tựa như thuốc đắng dã tật vậy.


Các giai đoạn khi người mới tu bắt đầu tiếp xúc với hệ thống Phụ đạo viên (PĐV), Liên lạc viên (LLV) ở các điểm luyện công hay học Pháp nhóm cho đến lúc đã hoàn toàn bị tẩy não.

Nội dung:


Hệ thống Phụ Đạo Viên, Liên Lạc Viên, Điều Phối Viên vốn là chưa từng xuất hiện ở môi trường Việt Nam từ trước năm 2013, trên khắp cả nước chỉ tồn tại 02 hoạt động chính là luyện công tại công viên và nhóm học Pháp. Nhưng từ sau 2013 thì có một số đối tượng trong và ngoài nước cấu kết với nhau nhưng hoạt động chưa mạnh, chủ yếu chỉ là thử nghiệm (tiêu biểu nhất trong số họ là Phạm Đôn Nhân, Bác sỹ Đức Tuấn, Hoàng Thu Hương v..v), đến năm 2016 họ bắt đầu tìm cách đến từng điểm luyện công và học Pháp nhóm ghi danh sách những người tham gia và quảng bá loại hình trao đổi mà họ cho là an toàn – Unseen, một sản phẩm chat bảo mật không mấy uy tín do một người tên là Võ Hoàng Vinh - người từng có tiểu sử khuất tất lừa tiền 20.000 USD của một vị học viên tên là Hồng tại Hà Nội (Và gần đây đang quảng bá rộng rãi và kêu gọi học viên đầu tư tiền ảo do chính y dựng lập nên - Flashcoin - một dạng thức lừa đảo bức hại tài chính học viên mà Minh Huệ Net tổng bộ phải ra cả thông báo ngăn cấm - Link bài viết). Kể từ thời điểm đó, cái hệ thống mà họ dựng lên chính thức được đi vào hoạt động.


Bác sỹ Đức Tuấn - ngoài cùng bên trái (đầu hói) - thành viên cốt cán trong hệ thống PĐV, LLV, người có quan hệ mật thiết với Phạm Đôn Nhân

Phạm Đôn Nhân (hay Phạm Đôn Nhơn) - ngoài cùng bên phải (đầu hói) - thủ phạm lừa đảo vài chục tỷ tiền vé của học viên đợt bán vé khống Shenyun, cũng là một trong những người đứng đầu hệ thống PĐV, LLV, ĐPV (bao gồm cả Võ Hoàng Vinh, Vũ Đức Trung


Võ Hoàng Vinh - sáng lập ra phần mềm Unseen (Phần mềm lưà đảo - Link bài viết chứng minh), thao túng trang phapluan.org, chanhkien.orgminhhue.net (Link bài biết minh chứng) và cũng là người lừa đảo cô Hồng 20.000 USD (Link bài viết chứng minh)



Vũ Đức Trung (áo trắng) từng bị bắt giam 3 năm vì tội phát sóng trái phép sang Trung Quốc - quản lý trang Đại Kỷ Nguyên Việt Ngữ (DKN.TV hay Daikynguyenvn.com) chuyên đăng tin lá cải câu view phản cảm (Link bài viết chứng minh)


Họ tự phong cho mình là người được Phật Học hội ủy quyền để quản lý hoạt động của học viên tại Việt Nam và bắt các học viên phải nghe theo họ như một dạng mệnh lệnh. Và ai không tham gia vào hệ thống mà họ lập ra thì sẽ bị cho là “không hòa nhập chỉnh thể”, “tu luyện không tốt” v..v.


Một thông tin bịa đặt của Phạm Đôn Nhân (Sau này chính y đã từng thừa nhận là mình không dính dáng gì đến Phật Học Hội khi vụ lừa tiền bán vé khống Shenyun bị vỡ lở)

Một thông tin bịa đặt của Phạm Đôn Nhân (Sau này chính y đã từng thừa nhận là mình không dính dáng gì đến Phật Học Hội khi vụ lừa tiền bán vé khống Shenyun bị vỡ lở)

Một thông tin bịa đặt của Phạm Đôn Nhân (Sau này chính y đã từng thừa nhận là mình không dính dáng gì đến Phật Học Hội khi vụ lừa tiền bán vé khống Shenyun bị vỡ lở)





*Chi tiết về hoạt động bán vé lừa đảo của Phạm Đôn Nhân và hệ thống PĐV, LLV, ĐPV (Click để xem bài viết)





Ngoài ra, còn phải kể đến Hoàng Thu Hương liên tục tổ chức các lớp 9 ngày nhăm kiểm soát và định hướng học viên, luôn lập các Group kín để kêu gọi các học viên tham gia chia sẻ online



Thậm chí Hoàng Thu Hương còn cố gắng vận động học viên phát chính niệm để bài trừ dự luận an ninh mạng? Như vậy cứ khi nào trong xã hội có những sự kiện nào đó không vừa ý học viên thì liền đem PCN ra để giải quyết? Giả như nếu đang đi hồng Pháp mà gặp mưa thì cũng PCN? Bản thân chứng thực Pháp cực đoan gây phản cảm rồi cũng PCN đến người phản cảm với Đại Pháp đó? Cứ lâu dần thì chắc mọi vấn đề không còn là do lỗi của học viên nữa, toàn là Cựu thế lực hết?

Thực chất sự việc này đều đã được Sư phụ giảng rất rõ trong Đại Pháp, rằng không thể tùy tiện không lý trí mà đem Phát chính niệm ra thanh lý những gì mà bản thân cho là can nhiễu khi thực hiện công tác Đại Pháp. Mọi người có thể search câu "Có nên phát chính niệm không" và "Đệ tử bị can nhiễu" trong kinh văn "Giảng Pháp và giải Pháp tại Pháp hội ở trung tâm thành thị New York 2003".


Trước đây từng có lời kêu gọi phát chính niệm hỗ trợ hạng mục Thần Vận (Shenyun) mà Hoàng Thu Hương cũng có góp phần kêu gọi trong đó. Nhưng điểm cốt yếu mà rất nhiều học viên khi đó bị che giấu, hay nói đúng hơn là bị lừa gạt đó chính là việc ký kết hợp đồng giữa đơn vị tổ chức và Nhà hát là mới chỉ ở thỏa thuận miệng, chưa có ký kết hợp đồng chính thức mà đã tổ chức bán vé (họ còn lừa học viên rằng thông tin chưa ký hợp đồng là tạo thị phi) và hậu quả là rất nhiều học viên bị lừa mất tiền mua vé khống, sau đó những học viên mà đứng ra mua giúp vé một số đã phải bán nhà, thế chấp tài sản để trả lại tiền mua vé cho học viên.







Đã có quyết định thu hồi giấy phép biểu diễn từ 03/11/2016 vậy mà đến ngày 29/11/2016 vẫn có những thành phần lừa đảo học viên rằng hạng mục vẫn được biểu diễn và được bán vé


Vậy việc bảo học viên phát chính niệm thanh trừ can nhiễu một hạng mục chưa ký kết hợp đồng chính thức và lừa đảo tiền mua vé của học viên thì liệu có khởi được tác dụng không? Chưa ký kết hợp đồng chính thức thì đương nhiên là chưa được cấp phép biểu diễn, chẳng lẽ phát chính niệm sẽ làm cho việc biểu diễn chưa được cấp phép trở thành được hợp pháp hóa? Đó chẳng phải là hành vi sai trái là gì?


Trong phụ lục IV, điều 2 của ĐẠI VIÊN MÃN PHÁP, Sư Phụ đã quy định rõ về vấn đề người tu luyện Pháp Luân Đại Pháp phải nghiêm khắc tuân thủ pháp luật quốc gia của mình (link gốc)

Nói đến vấn đề kêu gọi học viên Phát chính niệm cho mục đích sai trái này, tôi nhớ đến một cơ sở in lậu sách khi bị chính quyền phát hiện và xử lý thì các học viên lại lan truyền thông tin yêu cầu học viên toàn quốc PCN để hỗ trợ! Điều này liệu có đúng với Pháp không? Vì không tuân thủ luật pháp quốc gia nên bị xử lý thì tập thể hay cá nhân đó sẽ phải tự chịu trách nhiệm. Không thể vì cơ sở đó có in sách Đại Pháp mà các hv phải PCN hỗ trợ. Một cơ sở in lớn như vậy liệu họ có chỉ in sách Đại Pháp thôi không? Việc lan truyền tin nhắn trong cộng đồng học viên để yêu cầu PCN thực sự chỉ là gây can nhiễu thêm và đó cũng là việc làm không đúng với Pháp.



Đó chẳng phải tầm bậy là gì? Thực tế tôi nhớ đại ý không nguyên văn thì Sư Phụ đã giảng rằng nếu phát chính niệm được sử dụng cho hành vi sai trái thì hậu quả sẽ rất nghiêm trọng, thậm chí sẽ còn đánh hạ tầng thứ tu luyện của học viên xuống. Học viên có thể search “luyện công” trong bài “giảng Pháp tại Torondo - Canada 2001”. Đây liệu có phải là hành vi bức hại học viên tinh vi hay không? Ấy vậy mà Hoàng Thu Hương có lẽ vẫn chưa tỉnh ra, lại tiếp tục kêu gọi học viên phát chính niệm để phản đối cái luật an ninh mạng ban hành? Vậy chắc không khéo sắp tới còn hô hào phát chính niệm để thanh trừ cái luật đặc khu có phải không?


Không biết cái cách mà họ lèo lái định hướng học viên khi tuân theo hệ thống đó ra sao nhưng mà hậu quả là rất nhiều học viên đã từ một người bình thường lý trí trở thành một dạng thức robot, zombie chỉ biết nghe theo lệnh và không dám làm trái ý của những người đứng đầu hệ thống đó. Dần dà sự biến dị đó nó như một căn bệnh, nói đúng hơn là một đại dịch lan ra toàn quốc, những học viên nào mà tham gia vào đó thì dần dần bị biến đổi cả về hành vi và tư tưởng đến mức chính những người từng giao tiếp với họ trước kia, kể cả học viên cũng không còn nhận ra họ được nữa.


Nhiều người nói rằng khi tiếp xúc với học viên mà đã bị cái hệ thống bạch tuộc đó kiểm soát trông họ rất tử tế và hòa ái, lại nhiệt tình nữa? Những người này có vẻ khá nhẹ dạ và có thể là va chạm xã hội chưa nhiều, chưa bị lừa nhiều nên khả năng cảnh giác rất ít hoặc gần như là không có. Người Việt Nam có một cái nhược điểm rất cố hữu đó là cứ hễ được đối tốt ngay từ cái nhìn đầu tiên là liền bị cái tâm hàm ơn, cái tâm ngưỡng mộ nó kiểm soát hết não của họ, lúc đó họ trở nên vô cùng tin tưởng những người mà đã đối tốt hay gây được ấn tượng tốt đó cho họ. Nếu lỡ sau này mà có ai nói người đã đối tốt với họ là sai, là xấu thì đảm bảo trong tâm họ sẽ không chịu, và cái phản xạ tự động của họ sẽ là… bảo vệ hộ “quý nhân”. Bộ phận những người đã từng trải, đã nếm trải dư vị của xã hội thì có lẽ khi biết thông tin trái chiều thì họ sẽ im lặng mà suy xét, nhưng những thành phần ngây thơ thì cứ nằng nặng, hùng hục bảo vệ người đã đối tốt với mình. Chỉ khi nào họ chứng kiến tận mắt, cái sự thật phũ phàng nó đập thẳng vào mặt họ thì lúc đó họ mới bàng hoàng, thất vọng, mất niềm tin. Thực ra họ cần phải vài lần đi theo đúng quy trình từ “Tin tưởng – Bàng hoàng – Thất vọng – Mất niềm tin” thì đầu não của họ mới dần thanh tỉnh lên được. Người ta gọi là đã biết thực tế hơn chứ không còn mơ mộng hão huyền nữa.


Thực ra không phải chỉ trong hoàn cảnh mà bài viết này nhắm đến yêu cầu sự thanh tỉnh, mà thực tế trong các tác phẩm văn học kinh điển cũng viết nhiều về cái hiện tượng này rồi. Giống như trong Tây Du Ký, Bạch Cốt Tinh muốn ăn thịt Đường Tăng, thì đương nhiên không thể dùng “nguyên hình thật” để xuất hiện, mà phải ẩn mình dưới những vỏ bọc đẹp đẽ như là “thôn nữ”, “bà lão”, “ông lão” để tiếp cận, nếu không có Tôn Ngộ Không với cặp mắt tinh tường nhìn ra chân tướng thật sự thì có lẽ không chỉ Đường Tăng mà 02 vị đồ đệ là Trư Bát Giới hay Sa Tăng cũng bị cho lên thớt nốt. Ấy vậy mà Đường Tăng chỉ vì thiên kiến cho rằng những người mà Bạch Cốt Tinh giả dạng là tốt nên quay ra “bảo vệ quan điểm” bằng cách…niệm chú, quá hơn nữa là….đuổi Tôn Ngộ Không. Tất nhiên sau khi biết sự thật là do Bạch Cốt Tinh giả dạng người tốt mà tiếp cận thì có lẽ Đường Tăng cũng đã bàng hoàng một lúc, rồi thất vọng, rồi bắt đầu từ từ … mong Ngộ Không quay lại. Trong tác phẩm văn học thì nó là như vậy, dù sao thì Đường Tăng còn có Tôn Ngô Không bảo vệ và dù có lỡ đuổi đi thì về sau Tôn Ngộ Không vẫn còn quay lại tiếp tục sự nghiệp phò tá.


Còn ở thực tế, chắc không ít người biết về danh từ “Đa cấp”. Những nhân viên Đa cấp này luôn xuất hiện với trang phục bảnh bao, rất nhiệt tình tiếp cận và luôn tạo cảm giác như thể là người thân quen. Cách ăn nói của họ lúc nào cũng bảo rằng sẽ giúp bạn thành triệu phú, sinh lợi mà không cần lao động v..v. Đơn giản là nếu họ muốn lấy tiền từ túi của bạn thì mánh của họ là phải động vào cái tâm Đen của bạn. Tâm Đen là cái tâm muốn có tiền mà không phải khổ cực, muốn phát tài, muốn thành triệu phú v..v. Nhiều người khi cái tâm đó khởi lên là không còn suy nghĩ lý trí gì nữa, cái ý nghĩ mình sắp thành triệu phú, sắp giàu có nó lấp đầy não của họ nên khiến họ cứ thuận theo những lời ngon ngọt của các nhân viên Đa cấp đó mà rót tiền ra. Và hậu quả là khi hệ thống đó đã ăn đủ tiền thì…. Tất cả vốn đầu tư của họ là mất hết. Có người chỉ mất tiền, nhưng có người mất cả tiền lẫn các mối quan hệ, vì họ không thể đi lừa được người lạ, họ chỉ có thể đi lừa người quen hay thân thiết và khi sự việc vỡ lở thì chuyện … cạch mặt nhau là điều tất yếu sẽ xảy ra.


Chỉ với hai ví dụ trên, cả ở trên phương diện văn học và thực tiễn ngoài đời đã đủ để nói lên một sự thật: Đối tốt với mình không chắc là cái tâm của họ là tốt đâu, rất nhiều khi nó là lừa đảo hoặc vì một mục đích nào đó.


Nói ra cái sự thật này tôi cũng khá đau lòng, vì trước đây rất nhiều học viên tu chân chính họ rất bình dị, cả người mới vào học lẫn người đang theo tập lâu năm thì đều có đặc điểm chung là rất thanh tỉnh biết điều gì nên nói hay không nên nói, không lôi kéo mà chỉ giới thiệu qua ngắn gọn 1-2 lần về Đại Pháp rồi tùy ý ai thích tập thì tập không thì thôi, cũng chẳng mấy khi phải phát tờ rơi mà chỉ đơn giản là giới thiệu miệng và bảo họ (người thường)có thể tự lên mạng tìm hiểu và nếu quan tâm thì có thể chủ động hướng dẫn. Mỗi người tự tu bản thân âm thầm lặng lẽ và không có biểu hiện gì gây khó lý giải với người xung quanh, họ cũng lựa hoàn cảnh, thời điểm phù hợp hay lựa cách nói mà giảng chân tướng về cuộc bức hại - mà không phải nghe theo lệnh của ai hay bắt học viên khác phải nghe theo họ - nó làm cho tôi cảm nhận rõ thế nào là "Đại Đạo vô hình", mỗi từng học viên âm thầm lặng lẽ hết sức bình dị, tự mình trong khả năng có thể của bản thân tu luyện và chứng thực Pháp tốt cho người xung quanh, thanh tỉnh lý trí không màu mè khoa trương, chủ yếu lấy hành vi lời nói hằng ngày mà tự chứng minh một cách vững chắc sự tốt đẹp của Đại Pháp. Kiên trì thường hằng, mưa dầm thấm lâu mà dần khiến người xung quanh dù không tu luyện cũng cảm thấy được rằng Đại Pháp là tốt và dần dần liễu giải được về cuộc bức hại bên Trung Quốc. Trong giai đoạn đó, tôi cảm thấy môi trường tu luyện rất thiết thực và lành mạnh, rất tốt; Khi đó thì tôi nghĩ rằng người mới vào không cần phải cảnh giác gì nhiều như so với bây giờ.


Nhưng sau một vài năm thì giờ thực trạng nó không còn như vậy, người nào mà hễ bắt đầu vào tập thì sau một thời gian phần lớn là không còn trở nên thanh tỉnh nữa. Hay nói chính xác là họ khi chưa bước vào tu luyện thì còn thanh tỉnh và lý trí hơn là khi đã bước vào một thời gian. Tôi có tiếp xúc khá nhiều học viên mới bước vào những năm gần đây và đều có một nhận định chung – tâm thần của họ hình như có vấn đề, đầu óc họ cứ lơ lửng trên mây, họ cứ nói chuyện một cách luyên thuyên và có vẻ huyền bí nhưng đều không đúng lắm với những gì Sư Phụ đã dạy, thậm chí còn khá hỗn loạn trong tư duy, chỗ thì nhầm lẫn giữa tu cá nhân, chỗ thì nhầm lẫn giữa chứng thực và duy hộ Pháp. Thậm chí tệ hơn là họ hình như chỉ tu loanh quanh bề ngoài chứ chưa hề biết tu luyện là gì? Nói chuyện với họ một lúc và hỏi họ một số vấn đề thực tế và để họ suy nghĩ xem ẩn sau những vấn đề đó có phải là chấp trước hay không thì họ mới ồ lên và như thể giật mình sửng sốt lắm - ấy vậy mà họ đã tu được gần một năm. Ngoài ra, họ còn có biểu hiện rất cực đoan, thường bê trễ trong công việc, quan hệ trong gia đình hay với người xung quanh, thường đi lôi kéo người ta tu luyện một cách không lý trí khiến rất nhiều người mà quen họ tỏ ra ái ngại vì sợ bị lôi kéo như đa cấp rồi dần dần xa lánh - Hiện tượng này không phải chỉ là cục bộ, mà đáng quan ngại là lại đang diễn ra trên toàn quốc; tỉnh nào, thành phố nào hầu hết cũng có, mà số lượng lại không ít. Một số nhóm còn cực đoan hơn là suốt ngày đi phát tờ rơi có nội dung Cửu Bình, khiến rất nhiều người dân trong xã hội (kể cả cán bộ nhà nước lẫn an ninh) cho rằng học viên có thiên hướng chống chính quyền.


Trước đây nếu học viên mà đã đọc rất nhiều lần Chuyển Pháp Luân thì những câu hỏi về tu luyện bên trên thực sự là rất bình thường, vào tu một thời gian không lâu là họ có thể tự mình tư duy ra được. Vậy mà hiện nay kể cả khi đã đọc nhiều lần nhưng khi hỏi đến vấn đề tu luyện thì họ cứ ngơ ngơ ngác ngác cứ như người chưa biết tu luyện là gì? Mặc dù khi trao đổi họ nói ra như thể là người biết tu như là bỏ tâm chấp trước, không chấp danh lợi, tu khẩu, tâm thanh tịnh v.v nhưng khi hỏi vào bản chất thì hầu như không nói được, dường như họ chỉ học vẹt câu chữ bề mặt và làm người ta nghe qua thì tưởng là biết tu luyện nhưng khi đi sâu vào một chút thì thấy đằng sau những gì họ nói không có sự vững chắc và khá trống rỗng, không có mấy thực tiễn hay quan điểm cá nhân nào trong quá trình tu luyện của họ đằng sau những lời họ nói ra, một chút kinh nghiệm về nhìn nhận tâm chấp trước cũng không nói cho rõ được.


Một số ví dụ điển hình của việc học viên hiện nay như bị cuốn vào loại hình tu loạn bậy, đọc rất nhiều nhưng .. không hiểu mình đang đọc cái gì, rồi thì đầu não cứ như thể bị u mê không còn ngó ngàng gì đến xã hội xung quanh nữa, khiến người thân của chính họ cũng không dễ mà lý giải được, đó chính là hậu quả của việc nghe theo hệ thống tu loạn bậy dẫn dắt học viên tà ngộ kia mà ra. Tôi nghĩ rằng những ai tu một cách lý trí thanh tỉnh không bao giờ trở nên như vậy (Chú ý: một số đoạn văn trong ảnh chụp bình luận mà viết tắt tên Pháp môn, để kính trọng Đại Pháp và Sư Phụ nên chúng tôi xin phép được che phần đoạn viết tắt đó lại)