• Editorial Board

Lý trí hay cực đoan trong chứng thực Đại Pháp?

Đã cập nhật: 20 Th09 2020

[25/01/2020] Đông Lai

Lời dẫn:


Tôi nhớ Sư Phụ đã từng giảng (đại ý, không nguyên văn) là hết thảy những gì trên thế gian con người thì đều đang vận chuyển xoay quanh Đại Pháp (Giảng Pháp tại Pháp hội miền Tây Mỹ quốc năm 2004). Ngoài ra, Sư Phụ cũng giảng (tôi nhớ đại ý, không nguyên văn) rằng trong khi chúng ta giảng chân tướng thì cũng cần phù hợp với khẩu vị của con người hiện đại để độ họ bởi vì con người hôm nay thì mức độ tin vào Thần rất thấp. (Giảng Pháp tại Pháp hội Florida ở Mỹ quốc [2001])


Hiểu biết nông cạn của cá nhân tôi từ lời giảng bên trên của Sư Phụ là: Đối với bất kỳ sự việc gì xảy ra trên bình diện bề mặt xã hội người thường, thì đều có liên hệ đến Chính Pháp. Tuy nhiên, nhận thức về những sự việc đó ra sao trong tư tưởng người tu là một chuyện - nhưng khi đem biểu hiện ra ở hành vi, lời nói, cử chỉ bên ngoài mà nếu bê nguyên xi những gì người tu nhận thức được thì tôi cho rằng rất dễ xảy ra vấn đề.


Theo quan điểm của tôi, chúng ta khi chứng thực Đại Pháp tại xã hội người thường, tôi hiểu rằng cần phải đứng từ góc độ của người thường trong xã hội để lựa cách thức phù hợp với khả năng nhận thức, các đặc điểm về tập quán văn hóa và khả năng lý giải của họ v..v. Có như vậy thì những việc chúng ta làm mới có thể mong khởi được tác dụng chính diện. Nếu một học viên cứ mãi cố gắng dùng nhận thức theo góc độ của người tu luyện để ép người ta phải nhận thức, phải lý giải ở cái mức mà chỉ có người tu ý thức được - thì dù ở cục bộ, có thể, vẫn tồn tại một số ít người thường đặc thù hiểu được, nhưng phần đông theo tôi thấy là rất dễ quay sang bài xích – Chính là cái được không bõ cho cái mất.


Tôi thấy nó gần giống như ví dụ về chức năng của não bộ mà Sư Phụ giảng trong bài "Ý niệm" - Chuyển Pháp Luân vậy. Đại khái tôi hiểu được là tín tức vốn xuất phát từ chủ nguyên thần nhưng thông qua bộ não thì được chuyển đổi, gia công thành những dạng thức như cử chỉ, lời nói, ngôn ngữ bề mặt hiện nay vậy. Nếu giả sử bê nguyên tín tức đó ra để trao đổi thì người ta có thể sẽ không hiểu nội dung truyền đạt là gì, chỉ khi thông qua sự "gia công" của não bộ thì tín tức mới được chuyển hóa thành ngôn ngữ, ánh mắt, cử chỉ v..v thì lúc đó mới có thể trao đổi. Những tư tưởng mà người tu nhận thức được trong quá trình tu luyện, nếu muốn nói ra miệng hay đăng tin lên mạng để trao đổi, giảng chân tướng với người thường thì tôi nghĩ cũng cần phải qua sự "gia công" đó, sao cho sản phẩm đầu ra khiến cho người thường có thể lý giải được.


Dù ý muốn của các học viên ban đầu có thể vốn là tốt, là muốn điều tốt cho người khác, nhưng để biến cái ý muốn đó thành những thứ thiết thực, phù hợp với người khác thì cái đó tôi nghĩ cần kinh qua một quá trình suy xét cẩn thận, trầm tĩnh đánh giá mọi khía cạnh của vấn đề. Nó không đơn giản là nghĩ cái gì tốt trong đầu cái là có thể đem ra áp dụng luôn. Sự nhiệt tình là tốt nhưng nếu lại đi kèm với sự thiếu hiểu biết thì tôi chỉ e là rất nhiều khi lại khởi tác dụng không tốt.


Nội dung:


Thời gian gần đây tôi có nghe các phương tiện thông tin đại chúng báo cáo về một hiện tượng virus viêm phổi lạ xuất hiện tại Vũ Hán, Trung Quốc. Căn cứ theo những gì báo chí đưa tin thì tôi thấy nó dường như khá giống với nạn dịch SARS hồi 2003. Có lẽ những người tu Đại Pháp chúng ta đều nhận thức rất rõ trong đầu rằng những thứ dịch bệnh đó xảy ra là đều có nguyên do, thực tế thì trong các bài Kinh văn hồi 2003 (Pháp hội Washington DC năm 2003, Pháp hội Vancouver ở Canada năm 2003) tôi nhớ Sư Phụ cũng đã giảng rất chi tiết.



Tuy nhiên, ở góc độ chứng thực Đại Pháp, tôi nhớ Sư Phụ đã giảng rất rõ (không nguyên văn) là với người thường trong xã hội thì không được giảng cao; Sư Phụ đã giảng rất cụ thể (tôi nhớ không nguyên văn, chỉ nhớ đại ý) là nếu nói về những điều cao thâm hơn trong tu luyện Đại Pháp, thì một chút cũng không nên giảng cho người thường và đối với người thường mà nói thì chỉ có thể khởi tác dụng phụ, lý do là vì người thường không lý giải nổi. Sư Phụ cũng giảng (đại ý, không nguyên văn) là học viên sở dĩ có thể lý giải, ấy là do đã trải qua tu luyện một thời gian dài mới minh bạch ra từng chút từng điểm và nếu muốn một người thường lập tức nhận thức cao đến thế, khiến người ta lý giải không được thì cũng tương đương với đẩy người ta ra ngoài (Giảng Pháp tại Pháp hội Minh Huệ Net mười năm).


Tôi nghĩ Sư Phụ đã giảng đến mức không thể rõ hơn, cá nhân tôi thể ngộ nông cạn rằng học viên chúng ta không thể tùy tiện đem những điều tại cao tầng ra để quảng bá, chứng thực Đại Pháp (bao gồm cả những thứ như nhìn tại cõi không gian khác v..v) vì điều đó có thể rất dễ gây ra tác dụng phụ diện, khiến người thường vì không lý giải được mà quay sang bài xích Đại Pháp.


Những tưởng các học viên tại Việt Nam ai ai cũng phải ý thức rõ nhưng điểm này; Thế nhưng, điều đáng nói ở đây là việc lại đang có rất nhiều học viên tại Việt Nam dường như bị “mất tự chủ” khi biết được những thông tin liên quan tới nạn dịch virus mới này. Không rõ có phải vì quá hoan hỷ hay muốn khoe khoang hiển thị sự siêu thường của người tu luyện (kiểu như không sợ dịch bệnh) hay không? Mà tôi thấy họ làm rất nhiều việc mà nếu xét kỹ - có thể thấy là đã đi ngược lại những gì mà Sư Phụ đã giảng.



Nguồn: Facebook Group

Tùy tiện đem những thứ tại cao tầng, điều mà chỉ nên chia sẻ trong nội bộ học viên thì ở đây lại đăng quảng bá công khai trên mạng xã hội, đây liệu có phải là giảng cao? Có phải đi ngược lại yêu cầu của Sư Phụ hay không?

Không thông qua giảng chân tướng để khiến người ta minh bạch vì sao Pháp Luân Đại Pháp là tốt, vì sao cuộc bức hại là sai trái mà cứ đi tuyên truyền người ta niệm 9 chữ là tránh kiếp nạn? Nếu người nghĩ xấu về Đại Pháp nhưng cứ liều niệm 9 chữ rồi không khỏi thì tính sao? Tôi không phủ nhận công hiệu của 9 chữ, nhưng nếu đem sử dụng theo cái cách giúp người tránh kiếp nạn, tránh tai ương như trên đây (ở Việt Nam vốn không thể như tình hình tại Trung Quốc) tôi e là có thể rất dễ khởi tác dụng phụ diện.



Có vẻ như bộ phận học viên đó cảm thấy rằng “Sắp kết thúc tới nơi rồi”, “Đại thẩm phán tới rồi”, “Quả báo tới rồi” v..v - Đó giống như một dạng thức của tâm hoan hỷ khi bản thân sắp thể hiện là mình đúng trước cài nhìn dè dặt, nghi ngờ bao lâu nay của người thường vậy (Kiểu "thấy tôi nói đúng chưa? ai bảo trước giờ không chịu nghe, chịu tin lời tôi nói cơ"). Tất nhiên, trong quá trình tu luyện tôi hiểu rằng không thể bắt tất cả các học viên ai ai cũng trầm tĩnh được, cái đó còn cần căn cứ vào tình trạng tu luyện của mỗi cá nhân; Nhưng nếu chỉ dừng lại ở việc là họ bị kích động trong tư tưởng, đứng ngồi không yên thì ở góc độ nào đó còn đỡ – Giả như họ không giữ vững mà lại đem những điều mà họ đang bị kích động do hoan hỷ trong tâm đó ra mà nói oang oang ngoài xã hội, tuyên truyền lung tung trên internet thì RẤT NGUY HIỂM.




Nguồn: Facebook Group





Nguồn: Facebook Group


Trong khi Ban biên tập Minh Huệ tiếng Trung đã ra hẳn bài viết cảnh báo những ai hồ ngôn loạn ngữ rằng ôn dịch ở Vũ Hán là đang Pháp Chính Nhân Gian (hay gọi cách khác là Đại đào thải) v..v thì chính là đang phá hoại danh dự của Sư Phụ, kích động nhân tâm v..v. Thì không hiểu sao một bộ phận không nhỏ học viên Việt Nam có những biểu hiện gần như y hệt với những gì mà Ban biên tập Minh Huệ tiếng Trung đề cập đến? Tôi đang không biết liệu những học viên tại Việt Nam mà đang tuyên truyền lung tung kia liệu có phải là học viên hay không? Hay họ cũng muốn nhân cơ hội này cố tình hay vô tình bị ai đó dắt mũi để rồi hăng hái tuyên truyền sai lệch làm ảnh hưởng tiêu cực đến cái nhìn của xã hội Việt Nam về Pháp Luân Công?

Nguồn: Minh Huệ Net


*Ghi chú: bài Thông báo này của BBT Minh Huệ Tiếng Trung theo tôi được biết thì đã bị lược bỏ bớt một phần nội dung liên quan đến việc đưa cụ thể những gì mà Kinh văn giả đã viết ra (Đoạn văn thứ 2). Bên trên là ảnh gốc lúc bài Thông báo mới đăng ngày 13/02/2020, và ảnh dưới là bản đã thông qua chỉnh sửa của BBT Minh Huệ tiếng Trung (tính đến ngày 15/02/2020). Độc giả có thể vào link gốc được đính kèm bên trên để xem lại. Ở đây tôi bảo lưu đăng bản gốc có kèm link dẫn và bản đã chỉnh sửa để học viên có thể tiện tham khảo.


Bài thông báo đã qua chỉnh sửa của BBT Minh Huệ tiếng Trung tính từ ngày 15/02/2020

Nguồn: Minh Huệ Net

Nguồn: VTC

Những điều mà học viên nhận thức được trong tư tưởng dẫu là từ người mới tu hay tu lâu thì tôi hiểu – đều là những thứ trên cao tầng – Nếu muốn nói ra miệng trước người không tu thì cần suy nghĩ, tư duy, điều chỉnh hay lựa chọn cách nói sao cho phù hợp với khả năng nhận thức của họ; Nhưng nếu nói toẹt ra những gì mà người tu Pháp Luân Đại Pháp (Pháp Luân Công) nghĩ như “Cựu thế lực”, “Chính Pháp”, “Đại đào thải”, “Thiên mục” v..v thì tôi nghĩ rất dễ, rất dễ sẽ có thể bị người xung quanh mà không tu gán cái mác “thần kinh”, “hâm dở” (có thể họ nghĩ trong đầu nhưng không tiện nói thẳng ra vì phép lịch sự) v..v; Từ đó về sau bất kỳ những gì mà các học viên nói ra sao thì họ cũng mặc định cho là “mê tín”, “tuyên truyền linh tinh”, họ sẽ không dễ mà tin nữa.


Nếu học viên tiếp xúc với những cá nhân mà mức độ nhận thức xã hội còn thấp thì có thể còn ít thấy phản ứng bài xích từ họ, nhưng nếu lỡ tiếp xúc với tầng lớp trí thức, hoặc với những người đã bị chính quyền tuyên truyền mạnh bài xích về Đại Pháp thì hậu quả tôi e là sẽ không chỉ dừng lại ở phạm vi cá nhân người đó, mà còn có thể là những người quen của họ họ nữa. Nếu mà học viên cứ tuyên truyền tần suất lớn những thứ khiến người ta không lý giải nổi, mà gây nên định kiến không hay trong dư luận xã hội thì hỏi còn giảng chân tướng gì nữa đây?


Xét kỹ lại những trường hợp học viên đăng tin công khai trên mạng xã hội, làm những thứ như là kêu gọi người ta vào tu để tránh kiếp nạn (hoặc liên hệ giữa vụ dịch bệnh với Đại Pháp - kiểu quả báo do đàn áp học viên ở Trung Quốc);







Ở đây ý họ muốn nói là vào tu để tránh bị dính virus viêm phổi tại Vũ Hán, Trung Quốc - Nếu xét một cách nghiêm túc, ngay cả ở góc độ người tu lẫn người thường thì đều là không đúng, lý do:


  • Đối với người không tu: Họ làm như vậy tôi thấy không khác gì bảo người ta vào tu không phải vì để thực sự tu bỏ đi các tâm không tốt của họ một cách tự nguyện mà vào tu để kiếm “phao cứu sinh”, kiếm “bảo hiểm tính mạng” thì đúng hơn. Người ta bước vào tu luyện Đại Pháp vì những lý do trị bệnh, mang trong tư tưởng đầy cái tâm sợ bệnh tật đó liệu có phát huy tác dụng? Giả như có người mà sau đó ý thức ngộ ra được và tu chân chính thì còn đỡ; Nhưng nếu có người không ngộ được nhưng vẫn cứ biểu hiện bề ngoài là tập chăm chỉ lắm, sau đó lăn ra chết thì tính sao? Họ có lại đem những chứng cứ về việc học viên tuyên truyền cứ vào tập là tránh dịch bệnh ra hay không? Lúc đó bị người dân đăng lên mạng bài xích thì chúng ta thanh minh kiểu gì đây? Đó chẳng phải học viên không lý trí mà tự tạo khó nạn cho không đáng có cho không chỉ bản thân họ mà còn cho cả cộng đồng tu luyện Đại Pháp tại Việt Nam đúng không? Sư Phụ đã giảng rất rõ (tôi nhớ đại ý, không nguyên văn) rằng nếu như vì để chữa bệnh mà đến thì cái gì cũng không đắc được (Giảng Pháp tại Pháp hội Châu Âu [1998]). Thông qua học Pháp, tôi hiểu và thể ngộ rằng nếu đã biết không chắc sẽ có tác dụng, và mang cái tâm tránh dịch bệnh vào tu Đại Pháp cũng là không đúng thì đừng có quảng bá kiểu đó, tại sao cứ phải lôi bệnh dịch ra để mồi chài người ta vào tu Đại Pháp? Chẳng phải là đang không lý trí trong chứng thực Pháp phải không? Nó có gì khác với cách thức phá hoại Pháp mà Sư Phụ đã giảng trong Chuyển Pháp Luân, tôi nhớ (đại ý, không nguyên văn) là có người đi trên đường lớn cầm sách của Sư Phụ vừa đi vừa hét to lên rằng có Sư Phụ bảo hộ thì không sợ xe hơi đâm? Sư Phụ đã giảng rất rõ hành vi đó là phá hoại Đại Pháp. Vậy thì việc học viên đem vấn đề tránh bệnh dịch ra quảng bá thì có khác gì như trường hợp kể trên, chỉ khác là họ tay cầm sách của Sư Phụ vừa đi vừa hét lớn rằng có Sư Phụ bảo hộ thì không sợ mắc bệnh dịch?


  • Về cách lựa chọn phương thức chứng thực Pháp: Một người dân minh bạch chân tướng tôi nghĩ không nhất thiết là cứ phải bước vào tu luyện Đại Pháp. Ví như người chồng trong gia đình tu luyện tốt, biểu hiện bên ngoài rất có trách nhiệm, hòa ái đối đãi với 2 bên gia đình nội ngoại, không lăng nhăng bồ bịch mà thủy chung với vợ, trong công việc luôn tận lực làm việc mà không đòi hỏi lợi ích v..v thì liệu những người xung quanh người chồng đó có cái nhìn tốt về Đại Pháp hay không? Không nói tuyệt đối nhưng tôi cho rằng sẽ có không ít người nhận ra chính vì nhờ tu Đại Pháp nên người chồng kia mới trở nên như vậy. Họ trong tư tưởng đã có nhận thức tốt về Đại Pháp, sau đó người chồng kia lý trí lựa lúc, lựa cách giảng chân tướng một chút, để người ta hiểu ra sự gian trá, lừa đảo của ĐCSTQ thì chẳng phải là đã đạt mục đích có phải không? Người đã nhìn nhận tốt về Đại Pháp hỏi có còn cần tuyên truyền về dịch bệnh nữa hay không? Chẳng phải cách làm này vừa an toàn, vừa có tính thực tiễn hơn, bền vững hơn là tuyên truyền suông đó sao? Một số người nói về bệnh dịch tại Trung Quốc như thể đó là quả báo, dẫu có là quả báo thật hay không thì vấn đề đó vốn dĩ theo quan điểm của tôi là còn cần thông qua quá trình giảng chân tướng kỹ càng thì người ta mới lý giải nổi. Nhìn nhận dưới góc độ hiện nay của người thường thì nguồn gốc phát sinh của dịch bệnh này không phải đến từ cuộc bức hại, học viên cứ tuyên truyền là quả báo do cuộc bức hại gây nên thì có khác gì giảng cao? Vì nhận thức của người thường đâu có được như người tu mà lý giải được căn nguyên dẫn đến dịch bệnh đó? Có nhiều tờ báo có thể nói ẩn ý về cách thức ăn uống không tốt, do đạo đức người ta thấp kém thì người thường còn dễ lý giải, chứ bê nguyên xi do bức hại Pháp Luân Công vào đây thì hỏi làm sao người ta tiếp thụ được?


  • Đối với người tu: Bản thân một người tu luyện mà thời gian lâu không tu chân chính, tâm tính không chịu cải biến một cách thực chất mà chỉ thay đổi vỏ ngoài; Kể cả cứ cố tỏ ra như là rất tinh tấn thì tôi không chắc là sẽ tránh được dịch bệnh, có khi còn bị nghiệp bệnh trường kỳ không thoát ra nổi.

Công khai tuyên truyền rằng học viên Pháp Luân Công có tế báo máu phát hào quang và bách độc bất xâm? Nói thế khác gì trường hợp phá hoại Pháp được giảng trong Chuyển Pháp Luân là cầm sách của Sư Phụ đi giữa đường hô lớn lên là không sợ xe hơi đâm? Những thứ đó chẳng phải đều là siêu thường hay sao? Tại sao lại đăng lên tuyên truyền công khai tùy tiện như vậy? Người thường trong xã hội có dễ cho rằng học viên Pháp Luân Công bị hoang tưởng, thần kinh hay không?
Công khai tuyên truyền rằng học viên Pháp Luân Công có tế báo máu phát hào quang và bách độc bất xâm? Nói thế khác gì trường hợp phá hoại Pháp được giảng trong Chuyển Pháp Luân là cầm sách của Sư Phụ đi giữa đường hô lớn lên là không sợ xe hơi đâm? Những thứ đó chẳng phải đều là siêu thường hay sao? Tại sao lại đăng lên tuyên truyền công khai tùy tiện như vậy? Người thường trong xã hội có dễ cho rằng học viên Pháp Luân Công bị hoang tưởng, thần kinh hay không?
  • Nguồn: Facebook Group Tôi được biết đã có nhiều ca vào tập, thời gian tu cũng đến hơn một năm, học Pháp luyện công rất chăm chỉ đều đặn, cũng tham gia nhiều hạng mục nhưng sau đó trong một hôm đến thăm nhà người quen thì đột nhiên bị trúng gió rồi ra đi luôn mà không kịp nói một lời. Trước đó thì vị này đi đâu cũng nói nhờ tu Đại Pháp nên vị đó da dẻ hồng hào, tươi trẻ hẳn lên, sau cái chết của vị này thì không chỉ người quen mà ngay chính người thân của vị đó cũng quay sang nghi ngờ Đại Pháp. Cũng có người mà tôi được biết là khá nổi tiếng ở Sài Gòn, nhất lả khi vị này tham gia vào Đại Kỷ Nguyên Việt Nam, tu ngót ngét cũng phải trên dưới 5 năm, cũng bề ngoài tỏ ra rất tinh tấn, chia sẻ thể ngộ, làm thơ các kiểu, rất nhiều học viên ca tụng v..v nhưng cũng vừa quy tiên cách đây không lâu vì tai biến (Học viên có thể tham khảo lại bài Kim Phật mà có bình chú của Sư Phụ). Có nhiều học viên tôi biết giai đoạn đầu vào tu khỏi một số bệnh, họ có vẻ hoan hỷ lắm, đi chia sẻ rất hăng hái trong cộng đồng người tu Đại Pháp về sự mầu nhiệm họ đã trải nghiệm. Nhưng sau đó một thời gian tương đối dài họ có vẻ không trường kỳ thực tu, không còn thực tâm tu luyện như thuở đầu nữa, họ dường như chỉ chú trọng đến cái sự mầu nhiệm kia (họ nghĩ là họ đặc biệt lắm, tu tốt lắm) nhưng lại quên đi cái gốc của chính sự mầu nhiệm đó là do thực tu mà ra, lâu dần nên đã lìa trần (vị này theo tôi nhớ là bị ung thư). Như vậy để nói rằng ngay cả bản thân những người tự vỗ ngực xưng là học viên như chúng ta, nếu không lo mà tu cho chính, không lo mà tu nghiêm túc mà coi đó là những gì hời hợt bề ngoài để khoe khoang, hiển thị với người thường trong xã hội rằng chúng ta là đặc biệt, là cao hơn người thường thì ở một góc độ nào đó – chính chúng ta cũng không khác gì người thường đâu, cũng vẫn như ngọn đèn treo trước gió mà thôi; Rồi thì đến lúc không khéo khi một cơ số không nhỏ học viên trước đó vốn tự nhận mình là "bách độc bất xâm" đó nếu nhỡ vì tu luyện không tốt, tu không chính, vào tu theo phong trào rồi đùng cái lăn ra chết thì hỏi liệu có bị người thường giễu cợt rồi coi Pháp Luân Đại Pháp không ra gì hay không? Nếu thanh danh Sư Phụ bị tổn hại thì hỏi lúc đó ai đi vãn hồi?

  • Nguồn: Facebook Group Sư Phụ đã giảng rõ (đại ý) là tu luyện Đại Pháp là nghiêm túc phi thường. Như vậy, tôi hiểu rằng nếu bản thân mình lo tu cho tốt còn không xong vậy mà lại quảng bá người ta vào tập để tránh tai kiếp rồi huyên hoang khoe khoang công khai là người tu Đại Pháp không sợ b