• Editorial Board

Học một đằng, làm một nẻo

Đã cập nhật: 20 Th09 2020

[24/02/2020] Đông Lai


Lời dẫn:


Sư Phụ trong bài “Thanh Tỉnh” – Tinh tấn yếu chỉ 3, đã giảng rất rõ (đại ý, không nguyên văn) rằng khi đã là học viên mà không chiểu theo yêu cầu của Sư phụ để hành xử, nhất định không còn là chuyện đơn giản; Cựu thế lực đối với tất cả các đệ tử Đại Pháp thì đều có an bài một bộ những thứ của chúng và nếu đệ tử Đại Pháp mà không chiểu theo yêu cầu của Sư phụ thì nhất định đang thực thi chiểu theo an bài của cựu thế lực.


Sư Phụ cũng từng giảng rất rõ (đại ý, không nguyên văn) trong bài Giảng Pháp tại Pháp hội New York năm 2010 rằng Cựu thế lực hoàn toàn không muốn con người được cứu vì cựu thế lực nhìn nhận rằng vũ trụ và chúng sinh đều không đạt nữa rồi, đều nên bị tiêu huỷ; Người tu luyện phải chịu khảo nghiệm khốc liệt và nếu đệ tử Đại Pháp mà tu không tốt liền bị đào thải, con người thế gian cũng như các chúng sinh khác là không được lưu lại.


Trong quá trình học Pháp của Sư Phụ, tôi có hiểu biết nông cạn rằng với bất kỳ một cá nhân nào, hễ là người tu luyện Pháp Luân Đại Pháp (Pháp Luân Công), mà nếu trong việc (1) tu luyện cá nhân lẫn (2) chứng thực Đại Pháp, không tuân thủ và thực thi đúng những gì mà Sư Phụ đã giảng – dù bản thân những người đó có nói họ có tâm nguyện tốt như thế nào đi chăng nữa, hoặc tu thời gian lâu thế nào đi nữa, biểu hiện tinh tấn thế nào đi chăng nữa thì rõ ràng – là những người tu đó thực tế vẫn là đang không thực thi chiểu theo yêu cầu của Sư Phụ, cũng tức là họ rất có thể đang thực thi theo an bài của Cựu Thế Lực, như thế chẳng phải tu mà như không hay sao?


Khi mà mục đích của Cựu Thế Lực như Sư Phụ đã giảng rất rõ (đại ý) là không hề muốn con người được cứu, thậm chí đào thải những học viên mà tu không tốt. Vậy thì vấn đề đặt ra ở đây chỉ đơn giản là: Nếu không tu theo Pháp thì có đúng là học viên đang tự hại chính mình (bởi Cựu thế lực) và nếu không tuân theo yêu cầu của Sư Phụ trong các hoạt động chứng thực Đại Pháp, rằng điều gì nên và không nên làm v..v thì thậm chí còn có thể hại cả con người trong xã hội đúng không?


Nội dung:


* DƯỚI GÓC ĐỘ CHỨNG THỰC ĐẠI PHÁP


Trong thời gian gần đây, khi nạn dịch virus Corona đang có dấu hiệu lây lan cao và diễn biến phức tạp hơn - Thì rất nhiều học viên tại Việt Nam, theo tôi thấy đã và đang tự mình đem cái nhiệt huyết, cái tâm huyết sôi sục muốn cứu người ra để làm nhiều việc chứng thực Pháp.


Tôi nghĩ rằng, học viên có tâm muốn chứng thực Đại Pháp thì cũng không có gì là sai. Tuy nhiên, có ý nghĩ đó trong đầu là một chuyện nhưng thực thi ra sao thì lại là một chuyện khác. Nói thẳng ra, họ khi muốn lựa chọn phương thức chứng thực Pháp thì tôi nghĩ trước đó cần phải căn cứ từ Pháp xem liệu có nên làm hay không? Có cần chú ý gì không? Có sai với Pháp hay không? v..v


Xét ở một góc độ nào đó, tôi thấy cũng gần giống như việc khi chúng ta muốn thực hiện một hoạt động kinh doanh, thì chúng ta cần căn cứ xem phải làm sao thực thi cho đúng luật, phải đảm bảo giấy tờ pháp lý đăng ký doanh nghiệp, giấy phép kinh doanh đàng hoàng v..v rồi thì khi đã hoàn tất các thủ tục liên quan thì chúng ta mới có thể tiến hành hoạt động kinh doanh một cách chính tắc.


Tức là có ý tưởng kinh doanh trong đầu nhưng để thực thi được hoạt động đó thì cần phải hoàn tất các thủ tục pháp lý liên quan, xin giấy phép v..v (Đó là còn chưa kể đến việc xác định mục tiêu, chiến lược kinh doanh, nghiên cứu thị trường ra sao? Xem có khả thi để kinh doanh hay không?). Chứ không phải là hễ nảy lên ý tưởng kinh doanh là có thể tiến hành kinh doanh được luôn, nếu thực sự làm như vậy thì chắc chắn việc kinh doanh đó là vi phạm pháp luật.


Cũng gần tương tự, việc chứng thực Pháp mà nếu không cân nhắc kỹ yêu cầu của Sư Phụ, không xem xét kỹ điều gì nên hay không nên mà cứ tùy tiện thích gì làm nấy thì hỏi có khác chi hành vi loạn Pháp hay không?


Thực tế đáng buồn là ở Việt Nam thời gian vừa qua, học viên chứng thực Pháp rất nhiều, rất năng nổ nhưng xét kỹ thì lại không dựa trên Pháp, không tuân theo yêu cầu của Sư Phụ. Ví dụ như trong Pháp Sư Phụ giảng là không nên làm thì ở Việt Nam học viên cứ bất chấp làm cho bằng được, thậm chí khi có học viên khác khuyên can thì không những không tỉnh ra mà dừng lại, họ còn tỏ ra hăng hái hơn trước, còn nói rằng các học viên khác soi mói, phá hoại, cản trở việc họ cứu người.


Như đã trình bày ở bên trên, nếu một người tu mà không tuân thủ yêu cầu của Sư Phụ thì rất dễ là đang đi theo con đường của Cựu Thế Lực, mà con đường đó thì chính là hủy hoại chúng sinh. Nhiều học viên đang lầm đường lạc lối kia đã không tỉnh ra, không ý thức được việc họ đang làm là hại mình hại người, không biết dừng lại khi được khuyên can, trái lại họ vẫn cho rằng họ là đang đi cứu người, ai góp ý cho họ thì là phá hoại, cản trở họ. Như vậy thì tương lai của những học viên đó là sẽ đi đến đâu?


Có thể lấy một số ví dụ:


1. Về việc đem 9 chữ vàng ra quảng bá ở các nước ngoài Trung Quốc.


Đệ tử : trong tư liệu được phát ở Hồng Kông có câu chuyện ''mặc niệm Đại Pháp Hảo'' bệnh tật được tiêu trừ, khiến cho từng có du khách đến từ Đại Lục lầm cho rằng chúng ta tuyên truyền người bệnh không cần uống thuốc, mà niệm Đại Pháp Hảo là bệnh sẽ hết.


Sư Phụ có giảng (đại ý, không nguyên văn) là đối với thành thị hoặc ở ngoài Trung Quốc Đại Lục thì đừng làm như thế và mọi người cứ đường đường chính chính giảng chân tướng là được rồi.


Nguồn: Giảng Pháp tại Pháp hội quốc tế New York 2004


Sư Phụ đã giảng rất rõ như vậy, ấy thế mà không ít học viên Việt Nam vẫn cứ thi nhau chia sẻ rầm rộ trên mạng xã hội rằng chỉ cần niệm 9 chữ “Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân Thiện Nhẫn hảo” thì sẽ thoát được bệnh dịch. Học viên khi được góp ý thì thông thường hay nói rằng họ có tâm tốt muốn cứu người chẳng lẽ lại sai, hay là họ ngộ đến đâu thì họ làm đến đó v..v





Lợi dụng việc phát khẩu trang miễn phí, rất nhiều học viên đem luôn cả 9 chữ đi ra quảng bá người dân như là một phương cách qua đại nạn?

Đã biết là sai với Pháp mà một số trang truyền thông do học viên làm vẫn công nhiên đem ra quảng bá công khai?

Nguồn: Tinh Hoa

Tuy nhiên là một học viên tu Đại Pháp, trách nhiệm của họ là phải tuân theo sự chỉ đạo của Đại Pháp, và khi Sư Phụ đã giảng rõ là không nên làm thì lại không thấy họ nói tới, họ cứ nói họ có tâm cứu người nhưng lại không hề cân nhắc vấn đề dựa trên Pháp thì có khác gì người thường làm việc Đại Pháp? Pháp giảng một đằng mà họ trong thực tế cứ làm theo một nẻo thì đó là loại ngộ gì? Ngộ lệch hẳn với yêu cầu của Sư Phụ thì đó liệu có phải là chính ngộ hay không? Hay là một dạng thức tà ngộ? Chẳng phải các học viên tu sai với Pháp của Sư Phụ kia đang dần tự biến mình thành các thành phần loạn Pháp? phá hoại Pháp?


2. Đăng tin dịch bệnh để giảng chân tướng trên các kênh thông tin truyền thông


Hỏi: Hiện nay trong giảng thanh chân tướng, chúng con có lấy những việc trong người thường, ví như tin tức về bệnh dịch, làm một nội dung giảng chân tướng, để làm tỉnh ngộ nhiều người ở Trung Quốc.


Sư phụ có giảng (đại ý, không nguyên văn) là học viên qua các kênh truyền tin giảng một cách công khai thì người thường không hiểu và trong xã hội do khoa học tạo ra này có rất nhiều người vốn không tin Thần, vả y học hiện nay cũng là một bộ phận của khoa học hiện đại; học viên nói về những điều ấy thì những người đó có thể không hiểu, rồi vì thế mà tà ác vin cơ hội ấy để vu khống; do đó không nên giảng công khai, có thể trong khi giảng thanh chân tướng thì chỉ rõ cho họ về vấn đề này.


Nguồn: Giảng Pháp tại Pháp hội vùng đô thị New York [2003]


Tôi nghĩ Sư Phụ đã yêu cầu rất rõ là đừng nên nói về dịch bệnh trong khi giảng công khai thì không ít học viên ở Việt Nam có vẻ như lơ đi và làm ngược hẳn lại. Một số thì tìm mọi cách chứng minh sự mầu nhiệm của Pháp Luân Công trong việc trị bệnh để rồi dẫn người ta vào tu luyện nhằm tránh dịch bệnh; Thậm chí một số học viên quảng bá sai lệch đến độ còn dễ khiến người ta nghĩ rằng học viên Pháp Luân Công cũng lại lợi dụng dịch bệnh để đi truyền đạo, tuyên truyền mê tín dị đoan v..v


Công nhiên tuyên truyền trên mạng xã hội rằng "Tại sao những người tu luyện theo Pháp Luân Đại Pháp họ lại không sợ dịch này, bệnh kia?" - Tôi nghĩ có khác chi trường hợp phá hoại Pháp mà Sư Phụ giảng trong Chuyển Pháp Luân đại ý là có người tay cầm sách của Sư Phụ vừa đi trên đường lớn vừa hô to lên là có Sư Phụ bảo hộ thì không sợ xe hơi đâm? Việc tuyên truyền này theo tôi thấy có thể tạo ra nguy hại rất lớn cho thanh danh Đại Pháp nói chung và cho chính bản thân học viên đăng bài nêu trên nói riêng. Những thứ mà học viên này nêu ra không phải là điều mà người bình thường không tu có thể liễu giải nổi, nói công khai ra xã hội rồi lại liên hệ đến dịch bệnh chẳng phải vừa giảng cao, vừa làm ngược hẳn lời yêu cầu của Sư Phụ hay sao?

Nguồn: Facebook


Và hậu quả nhãn tiền

Theo thể ngộ của cá nhân tôi, ngoài việc Việt Nam phần đông người dân là theo thuyết vô thần, tin theo khoa học thì trong bối cảnh mà phía Nhà nước đang cho các hoạt động của học viên Pháp Luân Công vào tầm ngắm, lại cũng đang trong lúc chính quyền phải ra sức dập dịch. Dù thực tế với mục đích chính trị hay kinh tế mà phía chính quyền hành xử ra sao thì đó là vấn đề của phía chính quyền, chúng ta đến đây không phải đấu tranh chính trị mà là để cứu người.


Nếu chúng ta làm kênh truyền thông đăng tin giống như cái cách một số tổ chức đối lập với chính quyền làm - vốn ở góc độ của chính quyền họ sẽ rất dễ cho rằng là viết những bài đó là phá họ, làm mất uy tín của họ, đả phá chế độ, phản động v..v thì chẳng phải chính quyền Việt Nam sẽ vì nóng mắt mà đẩy mạnh hơn sự bài xích Đại Pháp trong toàn quốc hay sao? Lúc đó thì cứu người làm sao đây? Thực tế điều mà tôi lo ngại vốn đã xảy ra, dẫn chứng là ảnh phía dưới.


Đây chẳng phải học viên đang tự tạo ra khó nạn cho chính mình hay sao? Tạo cớ cho chính quyền gia tăng bài xích? Gây kích động thêm mâu thuẫn với chính quyền hay sao?

Nếu đặc vụ Trung Cộng ở Việt Nam đọc mấy bài này, rồi phản ánh lên chính quyền Việt Nam, gây sức ép và đẩy chính quyền vào thế buộc phải hành động mạnh hơn với học viên thì hỏi tình thế hiện tại sẽ đi đến đâu? Ở các nước như Mỹ, Đài Loan thì chính quyền tại đó không bị áp lực, học viên có thể đăng nhưng ở Việt Nam hoàn cảnh lại khác, tại sao không lý trí hơn?


Nguồn: Báo VTC

Nguồn: Facebook Group



3. Đi ngược lại Kinh văn năm 2018 Sư Phụ gửi học viên Việt Nam


Sư Phụ đã giảng rất rõ (đại ý) là không được giảng chân tướng quy mô lớn (Nguồn). Thì học viên Việt Nam, một bộ phận không nhỏ vẫn cố tình làm ngược lại, vẫn thi nhau đăng tải các bài giảng chân tướng tràn ngập mạng xã hội lẫn các kênh truyền thông khác. Khi có học viên chỉ ra rằng làm thế là không đúng với Pháp, thì bộ phận học viên đó phản hồi đại khái như sau (đại ý): + Kinh văn Sư Phụ giảng cho học viên Việt Nam chỉ để thử lòng học viên Việt Nam mà thôi, vậy nên chúng ta vẫn cứ cần tiếp tục làm điều chúng ta cần phải làm, không có thay đổi gì.


Sư Phụ tôi nhớ đã giảng rất rõ (đại ý, không nguyên văn) trong bài "Một đòn nặng" rằng không nghe theo lời của Sư Phụ và không thể chiểu theo yêu cầu của Đại Pháp mà làm thì có thể là đệ tử của Sư Phụ hay không? Đó chẳng phải là làm ngược lại với Đại Pháp? Đó chẳng phải là phá hoại là gì?


Ấy vậy mà ở đây là trong Kinh văn Sư Phụ giảng rõ, yêu cầu rất cụ thể rằng học viên Việt Nam cần phải làm gì thì một bộ phận học viên trong nước đã không chịu tuân theo cho đúng, lại bảo những yêu cầu đó của Sư Phụ là để thử lòng học viên? Trong nội dung bài Kinh văn đó cũng không có đoạn nào Sư Phụ nói là để thử lòng học viên cả; Vậy họ có phải là Sư Phụ hay không mà dám bảo Sư Phụ mất công viết hẳn ra Kinh văn yêu cầu cụ thể cho học viên Việt Nam như vậy là để thử lòng học viên? Chỉ là một người tu luyện nhỏ bé vốn mang đầy tâm người thường với quá nhiều nghiệp lực mà dám tùy tiện qua mặt Sư Phụ để định nghĩa, tùy tiện nói như thể đó là lời Sư Phụ như thế chẳng phải loạn Pháp thì là gì? Họ có phải vừa ăn gan hùm hay không mà không tính đến hậu quả do bất kính với Sư Phụ như vậy? + Kinh văn 2018 mà Sư Phụ gửi học viên Việt Nam chỉ có tác dụng trong năm 2018 thôi, năm 2019 giờ tình thế thay đổi rồi, cần phải căn cứ Kinh văn năm 2019 mà làm. Tuy nhiên kinh văn 2018 thì Sư Phụ gửi cụ thể đích danh học viên Việt Nam, còn Kinh văn 2019 là Sư Phụ giảng chung cho toàn thế giới, học viên cố tình lờ đi khi được Sư Phụ giảng cụ thể với tình hình Việt Nam cần thực thi ra sao, nhưng lại tuân theo răm rắp khi Sư Phụ giảng về tình hình chung. Ấy thế mà trong Kinh văn 2018 đó Sư Phụ không hề nói rằng thời hạn có hiệu lực của Kinh văn này là đến bao giờ.


Tôi nghĩ rằng một bộ phận học viên Việt Nam hẳn phải có lá gan mà vị trí cao hơn trán thì mới dám tùy tiện thay Sư Phụ mà định nghĩa Pháp - cho rằng Kinh văn năm 2018 đó đến năm 2019 là “hết hiệu lực”. Riêng về độ bất kính với Sư Phụ trong trường hợp này tôi e là bộ phận học viên đó đã đạt đến một cái ngưỡng quá kinh khủng.

Kinh văn 2018

Nguồn: Facebook Group

+ Ai núp bóng Kinh văn 2018 là có tâm sợ hãi Điều đáng buồn là, những học viên nào tuân thủ nghiêm khắc yêu cầu của Sư Phụ trong tình hình ở Việt Nam thì bị gán cái mác là có tâm sợ hãi? Học viên theo tôi hiểu rõ ràng là không thể nào mà cao minh được bằng Sư Phụ, điều Sư Phụ yêu cầu đối với tình hình tại Việt Nam thì ắt đã phải là an bài tốt nhất, toàn diện nhất. Tôi thể ngộ rằng chỉ có tuân theo an bài đó thì mới có thể khởi được tác dụng chính diện và việc cứu người mới đạt được hiệu quả cao nhất, cũng như là được Sư Phụ thừa nhận.


Nguồn: Facebook Group


Để hiểu rõ hơn được sự không sợ hãi, dám bước ra đó của họ - Dưới đây tôi xin đưa ra một số ví dụ thực tế mà một bộ phận không nhỏ học viên Việt Nam (vốn lờ đi yêu cầu của Sư Phụ trong Kinh văn 2018, bảo núp bóng Kinh văn 2018 thì là mang tâm sợ hãi) đang thực thi. Trong đó, một số thì được đăng tải trên mạng xã hội và được rất nhiều học viên vào like và share, một số thì được thực thi rầm rộ như phát truyền đơn quảng cáo, mời chào mua Bất động sản v..v ở khu dân cư hoặc cố tình tìm chỗ đông người rồi luyện công v..v:





Nguồn: Facebook Group









Nguồn: Facebook Group




Và dưới đây là bình luận của người thường về hành vi phát tờ rơi qua khe cửa của học viên: