• Editorial Board

Nghi vấn những khuất tất đằng sau cách thức trả lời của Ban Biên Tập Minh Huệ Việt Ngữ (vn.minghui)

Đã cập nhật: 28 Th05 2020



Mở đầu:

Đã có nhiều bằng chứng cho thấy Minh Huệ Việt Ngữ (một nhánh nhỏ của Minh Huệ tổng bộ đa ngữ - do học viên Việt Nam tình nguyện đảm nhận, có chức năng dịch lại bài từ Minh Huệ tổng bộ tiếng Trung cũng như các thông báo từ Phật Học Hội) bị thao túng bởi một thành phần bất hảo là Võ Hoàng Vinh – người có tiền sử đi lừa hàng trăm triệu từ các học viên Pháp Luân Công tại Việt Nam, ngoài ra y còn đang dụ dỗ rất nhiều học viên khác đầu tư vào tiền ảo mà y sáng lập ra có tên là FlashCoin, là điều mà Minh Huệ tổng bộ Tiếng Trung đã phải ra thông cáo nhưng không chỉ đích danh. Câu hỏi đặt ra là tại sao Minh Huệ Việt Ngữ lại cố tình làm lơ đi vụ Phạm Đôn Nhân và ekip lừa hàng chục tỷ tiền mua vé khống Shenyun 2016 tại Việt Nam khi mà bằng chứng đã quá rõ ràng? Phải chăng là do Vinh Võ thao túng không cho học viên nhìn ra sự thật, rất nhiều học viên đã đăng nghiêm chính thanh minh lên Minh Huệ Việt Ngữ sau vụ lừa đảo bán vé Shenyun nhưng điều lạ lùng là Minh Huệ Việt Ngữ lại tìm mọi cách lờ đi hoặc không cho đăng. Như vậy, vấn đề đằng sau là gì? Liệu Minh Huệ Việt Ngữ dưới bàn tay thao túng của một thành phần bất hảo như Vinh Võ liệu có còn đáng tin?

NỘI DUNG CHÍNH:


Thời gian gần đây, có một học viên tại Hà Nội đã gửi email với nội dung đăng một bản Nghiêm Chính Thanh Minh về việc bị lừa mua vé của Ban tổ chức cho đoàn diễn Shenyun về Việt Nam năm 2016 mà chưa có ký kết hợp đồng và chưa được cấp phép, là hành vi trái pháp luật. Phải mất gần 2 tháng thì Ban Biên Tập Minh Huệ Việt Ngữ (BBTMHVN) mới có phản hồi, nếu chỉ dựa vào nội dung trả lời thì có lẽ là quá lâu để phải mất từng đó thời gian. Nhưng vấn đề không chỉ dừng lại như vậy, mấu chốt là nội dung trả lời của BBTMHVN lại có quá nhiều khuất tất, hay thậm chí là có ý lảng tránh vấn đề, không dám đề cập trực tiếp đến nguyên nhân vì sao học viên đó phải gửi đăng bản Nghiêm Chính Thanh Minh.




Trước tiên, tôi nghĩ cần phải đưa ra quan điểm tổng quát đơn giản về Nghiêm Chính Thanh Minh là gì? và vì sao phải Nghiêm Chính Thanh Minh?


Nghiêm Chính Thanh Minh là một bản tuyên bố của học viên Pháp Luân Công, nguyên ban đầu là được sử dụng ở Trung Quốc. Lý do học viên Pháp Luân Công phải dùng Nghiêm Chính Thanh Minh là bởi trong hoàn cảnh đàn áp, bức hại thì ĐCSTQ đã sử dụng nhiều hình thức gây sức ép, và một trong số đó là bắt học viên viết và ký “hối quá thư” – hay cam kết bất luyện công. Bản chất đây là một dạng thức bức hại tín tâm của học viên Pháp Luân Công, lý do là nếu học viên mà ký kết thì coi như mất tư cách và không thể tiếp tục tu luyện được nữa, đặc vụ thậm chí còn sử dụng “hối quá thư” để bắt thóp và thao túng học viên, nó thậm chí còn khiến học viên nghi kỵ lẫn nhau bởi chỉ cần ai đó tung tin là vị kia từng viết “hối quá thư” thì mọi người sẽ đồn thổi và tạo sức ép không nhỏ lên họ.


Trong hoàn cảnh đó, việc viết Nghiêm Chính Thanh Minh theo tôi hiểu đó như là một sự từ bi của Sư Phụ đối với những trường hợp này, vì tôi thể ngộ được rằng Sư Phụ không thừa nhận loại an bài phá hoại này của cựu thế lực, nên chỉ cần học viên đăng Nghiêm Chính Thanh Minh công khai, nói rõ về việc bản thân đã mắc sai lầm thế nào thì họ vẫn là được Sư Phụ thừa nhận là học viên và tiếp tục tu luyện, đặc vụ cũng không thể thao túng được họ và mọi người cũng không thể dị nghị gì về họ nữa. Họ là coi như được cấp một cơ hội khác để tiếp tục tu và Sư Phụ chỉ coi việc ký kết kia như một quan chưa vượt được qua.


Thực tế, Minh Huệ Tổng bộ tiếng Trung đã từng đăng một bài thông báo về Nghiêm Chính Thanh Minh là gì? và tại sao phải Nghiêm Chính Thanh Minh (2004), bản gốc đã được MHVN dịch và đăng lại, cụ thể:


Link gốc bài viết: Click

Như vậy, xét thấy quan điểm của Minh Huệ Tổng bộ đã cho thấy rằng với những trường hợp học viên mà bị lừa dối mà đối nghịch với Pháp Luân Đại Pháp thì cần phải đăng Nghiêm Chính Thanh Minh với toàn thế giới để phủ nhận những việc làm trước đó là vô giá trị. Nó bao gồm cả việc ký kết hối quá thư, bất luyện công v..v, nhưng đó chỉ là một phần trong những hành vi bị lừa dối hoặc cưỡng ép mà đối nghịch với Pháp Luân Đại Pháp. Khi bị bắt buộc viết bất luyện công, trong lúc bị bỏ tù và những hình thức gây sức ép như: tra tấn, tù tội, chích thuốc, bức thực....Nhưng một khi viết xong thì học viên sẽ được trả tự do ngay lập tức.

Như vậy, nếu xét đến những trường hợp không phải do cưỡng ép cầm cố hoặc bị lừa dối, chỉ do tu luyện bản thân, do ngộ sai, hoặc do cực đoan mà làm thì thực tế không phải là hành vi cần phải Nghiêm Chính Thanh Minh, người đó là cần phải trực tiếp đi vãn hồi những việc sai đó mình đã làm chứ không phải đăng Nghiêm Chính Thanh Minh để phủi tay tất cả, bởi họ đâu bị sức ép, bị lừa dối hoặc đối diện với sinh tử...? Họ hoàn toàn chủ động và lý trí, chỉ là do vấn đề tu luyện cá nhân mà họ thực thi cực đoan. Ở nước ngoài, nếu học viên làm sai mà gây ảnh hưởng đến người khác, thậm chí vi phạm Pháp luật thì họ sẵn sàng chịu phạt theo quy định của pháp luật chứ không đăng Nghiêm Chính Thanh Minh rồi phủi tay vô trách nhiệm như học viên ở Việt Nam.


Theo tôi được biết dựa trên lời kể của một học viên hải ngoại thì trước đây có một nhóm các học viên đến San Francisco (Hoa Kỳ) để giảng rõ sự thật tại khu vực của người Hoa đang sinh sống. Các học viên này thấy một khoảng đất trống được bao xung quanh bởi hàng lưới rào nên họ đã treo các băng rôn và panô có nội dung giảng rõ sự thật về cuộc bức hại Pháp Luân Công. Tuy nhiên người chủ của mảnh đất trống này không đồng ý với việc treo các băng rôn lên hàng rào của họ cho nên người đó đã liên hệ với cảnh sát để thông báo về sự việc đó. Sau đó cảnh sát đã nhắc nhở các học viên đã treo các băng rôn đó phải tháo gỡ xuống. Các học viên này đã phải đứng bên đường và giữ các băng rôn và panô để người dân đi ngang qua có thể thấy được thông tin về cuộc bức hại.


Tuy nhiên sau đó các băng rôn lại được treo lên hàng rào trở lại (theo người kể thì lý do là vì mọi người đi ăn trưa nên treo tạm lên hàng rào). Người phụ trách sau khi đi ăn trưa xong quay lại thì không thấy các học viên giữ các băng rôn nữa nhưng cũng không tháo gỡ các băng rôn xuống. Vì vậy người chủ mảnh đất đã thông báo cho cảnh sát lần nữa và ngay sau đó cảnh sát đã can thiệp.


Cảnh sát hỏi ai là chịu trách nhiệm nhóm học viên treo băng rôn lên hàng rào của người chủ đất. Người phụ trách của nhóm học viên vốn là hiệu trưởng của trường nghệ thuật Phi Thiên đã lên tiếng nhận mình là người chịu trách nhiệm. Các cảnh sát đã yêu cầu người phụ trách ký tên vào biên bản sai phạm nhưng người phụ trách đã không ký tên và điều này đã khiến cho người phụ trách bị cảnh sát bắt giữ.


Các phụ đạo viên đã liên lạc xin ý kiến của Sư Phụ về sự việc người phụ trách đang gặp phải. Sư Phụ chỉ nói một câu ngắn gọn là cần phải tuân thủ luật pháp của địa phương. Sau đó người phụ trách đã ký tên vào biên bản của cảnh sát, sau khi thực hiện xong các thủ tục cần thiết thì người phụ trách được thả ra về.


Do đó chúng ta có thể thấy được ở nước ngoài, nếu mà trong quá trình chứng thực Pháp mà học viên có lỡ vi phạm pháp luật thì họ hoàn toàn chủ động ký nhận biên bản sai phạm và chấp hành đúng pháp luật của nước sở tại chứ không dùng dằng không ký hoặc bất hợp tác. Đó là thể hiện tinh thần dám chịu trách nhiệm với hành vi của mình, thể hiện sự Chân chính, Chính trực của học viên Pháp Luân Công – nếu làm sai thì sẵn sàng thừa nhận lỗi sai và tìm cách sửa sai. Đó mới chính là cách thức chính đáng và trực tiếp nhất để vãn hồi hành vi sai lầm trước đó của học viên.


Vậy mà MHVN lại đăng những bài vốn không phải là do bị ép buộc cầm cố hay lừa dối, mà do học viên vi phạm pháp luật, bị Công An bắt về phường để ký biên bản, nếu là học viên công chính thì họ phải sẵn sàng đối mặt và chịu trách nhiệm với việc mình làm. Nhưng không, họ thay vì làm như vậy thì họ lại im lặng Phát chính niệm và coi việc ký kết là ký kết với tà ác? Vấn đề là chính bản thân họ đã vi phạm pháp luật thì tà ác cái gì ở đây? Họ thay vì nhìn ra lỗi sai của bản thân để sửa thì lại đổ lỗi cho Công An là tà ác nên không thỏa hiệp. Cứ thử làm thế với Công An bên Mỹ xem họ có cho ngay vào đồn tạm giam hay không? Đấy có phải là hành vi đẩy lỗi sai sang cho Công An Việt Nam nhằm trốn tránh hành vi vi phạm pháp luật? Vì coi họ là tà ác nên cố tình lập lờ hành vi sai trái thành bị bức hại?


Tại Việt Nam trong những năm gần đây có một số vụ học viên đi phát tài liệu, bong bóng… và bị công an mời về đồn để tịch thu tài liệu, bong bóng. cũng như tuyên truyền nhắc nhở, làm thủ tục phạt hành chính… và tất nhiên là có kèm theo biên bản làm việc rồi cho về ( lý do mà cơ quan công an đưa ra là tài liệu không rõ nguồn gốc, vi phạm luật xuất bản, phát tài liệu không đăng ký, xin phép chính quyền…). Vì những hành vi phát tài liệu và chứng thực Pháp cực đoan (thậm chí có những nơi còn đem nội dung Cửu Bình vào tài liệu) từ những lứa học viên trước đây (bao gồm của cả những học viên làm theo cách của Phạm Xuân Giao) nên đã khiến phía an ninh ở nhiều địa phương hiểu nhầm, cho là Pháp Luân Công có dấu hiệu đả phá chính quyền nên thông thường khi làm biên bản họ thường thòng thêm việc yêu cầu học viên ký cam kết không phát tời rơi tuyên truyền Pháp Luân Công hoặc không tham gia tập Pháp Luân Công. Sự việc này phần nhiều đều là có căn nguyên từ những hành vi thiếu lý trí của bộ phận không nhỏ học viên những năm trước đây gây ra.


Việt Nam là một quốc gia theo chủ nghĩa cộng sản, do vậy về bản chất là chính quyền họ rất ngại những hoạt động phát tờ rơi có nội dung liên quan đến tôn giáo/tín ngưỡng hay chính trị. Vì họ e sợ rằng trong những nội dung đó dễ có những thứ nói xấu chế độ hay theo cách họ nói là "phản động" nên họ đặc biệt nhạy cảm. Trước đây trong các tờ rơi của Phạm Xuân Giao hay nhắc đến những thứ như là "bản chất của ĐCS", "ĐCS là tà ác" v..v. Họ nói rất chung chung nên rất dễ gây hiểu nhầm cho chính quyền là học viên Pháp Luân Công có xu hướng đả phá chính quyền Việt Nam. Đặc biệt sau giai đoạn mà Nguyễn Doãn Kiên cầm búa đập lăng Ba Đình năm 2014 thì nhóm người Phạm Xuân Giao còn chỉ đích danh là "Trời diệt Việt Cộng" v..v. Như vậy, có lẽ đã quá đủ hiểu tại sao khi làm việc với học viên, phía an ninh họ hay thòng thêm những bản cam kết bất luyện công/không phát tờ rơi tuyên truyền vào.



Một nguyên nhân là do bản chất của thể chế chính trị hiện nay tại Việt Nam họ rất nhạy cảm với việc học viên phát tờ rơi; Một nguyên nhân nữa là do học viên (thậm chí có những thành phần mạo danh học viên vào đấu tranh chính trị) không lý trí, quay sang đối đầu, coi chính quyền là tà ác và cứ cố chấp chứng thực Pháp cực đoan nên mới càng khiến họ đi từ chú ý đến siết chặt hoạt động, không để yên cho phát triển như trước nữa. Đáng lý nếu học viên lý trí ngay từ đầu, lựa chọn phương thức tâm truyền tâm, người truyền người, không mở cờ gióng trống, không đối đầu với phía chính quyền thì sự việc đã không bị đẩy đến mức phức tạp như ngày hôm nay. Chúng ta tu luyện tại Việt Nam thì phải liệu tình hình, xét hoàn cảnh mà làm chứ không phải thích gì thì làm.


Sự việc đã như vậy thì học viên cần biết cách để gỡ cái nút thắt đó dần dần, cần ý thức rõ lại và lựa chọn phương thức chứng thực Pháp khác sao cho phù hợp chứ không phải cứ mãi làm những việc như phát tờ rơi tràn lan, bong bóng v..v như trước. Và khi phải làm việc với phía an ninh thì cũng phải lý trí dùng lý lẽ mà nói chuyện, coi họ như những người bị hiểu lầm mà giải khai giúp họ. Nhưng không hiểu từ đâu lại có một luật ngầm bất thành văn đối với những học viên đi phát tài liệu, bong bóng… là khi đi không được mang theo giấy tờ tùy thân, tốt nhất là đi sang địa phương khác phát để cơ quan chức năng không nhận diện được, khi bị mời về làm việc thì không được hợp tác, không trả lời, chỉ được phép giữ im lặng và ngồi Phát chính niệm để giải thể và diệt trừ tà ác…Đáng lý, học viên nếu thực sự do nhận thức không đầy đủ về pháp luật mà làm sai thì cứ thảng đãng nói chuyện, trao đổi với phía an ninh rằng mình sai ở đâu, sai chỗ nào theo luật? Nếu đúng là mình sai thật thì ký biên bản phạt hành chính, nếu không thì thôi. Tức là phải nói chuyện một cách có lý lẽ và ôn hòa chứ không phải là ngồi im không nói gì.


Còn nếu phía an ninh bắt ký biên bản cấm không tham gia tập Pháp Luân Công thì học viên có thể lý trí yêu cầu phía an ninh nói ra lý do vì sao cấm tập? Căn cứ văn bản pháp luật nào? Có công khai hay không? và họ không thể chỉ dựa vào một số trường hợp quá khích hay mạo danh học viên đả phá chính quyền mà quy chụp hết tất cả học viên Pháp Luân Công hay bản thân phương pháp tu luyện này là không tốt. Rồi từ đó lựa cách giải thích với họ là Pháp Luân Công là tốt v..v và từ đó nói rõ với họ là nếu không có đủ cơ sở pháp lý chứng minh Pháp Luân Công là xấu thì học viên có quyền không ký cam kết. Bản thân học viên có đầy đủ những quyền chính đáng đó, nhưng cũng phải biết trao đổi nói chuyện một cách lý trí, ôn hòa, giải thích rõ ràng với phía an ninh để họ hiểu chứ không phải coi họ là tà ác, không nói chuyện, không thỏa hiệp. Nói thẳng ra, học viên thực chất ban đầu cũng vì không lý trí, không suy xét kỹ tình hình tại Việt Nam thì nên và không nên làm gì mới tự tạo ra phiền phức như vậy; khổ một nỗi là khi dính phải thì cách giải quyết cũng lại không hợp lý, lại thường hay đổ thêm dầu vào lửa.


Nguồn: Minh Huệ Net - Link gốc


Còn nếu nói về việc phía an ninh thòng thêm việc ký cam kết bất luyện thì nếu đã lỡ ký thì ở góc độ nào đó thì có thể viết Nghiêm chính thanh minh; Nhưng cũng phải ghi rõ là một phần nguyên nhân xuất phát từ việc bản thân học viên ngay từ đầu đã không ý thức đầy đủ về pháp luật, tình hình đặc thù ở Việt Nam, không lý trí trong việc lựa chọn và thực hiện phương thức chứng thực Pháp mà chiêu mời rắc rối chứ không phải cứ đổ hết lỗi ra cho phía chính quyền Việt Nam như trên. Bởi vì bản thân việc chính quyền phải thòng cái cam kết bất luyện/tuyên truyền Pháp Luân Công đó khi lập biên bản xử phạt hay thu giữ tài liệu của học viên cũng có nguyên nhân một phần không nhỏ do các hoạt động chứng thực Pháp cực đoan những năm trước đây gây ra sự hiểu nhầm từ phía chính quyền. Nếu chúng ta lý trí, biết tiếp cận đúng cách, lựa chọn cách chứng thực Pháp phù hợp với hoàn cảnh tại Việt Nam thì sẽ không dễ xảy ra những chuyện như trên hoặc sẽ không gây chú ý, hiểu nhầm rồi tạo cớ cho phía chính quyền làm ra những việc như vậy.



Thực tế chính MHVN đã đăng không phải một mà là rất nhiều bản Nghiêm Chính Thanh Minh của học viên mà hoàn toàn không hề có liên quan đến ký kết hay viết biên bản gì, nó chỉ hoàn toàn là kể lể về tình trạng tu luyện không tốt nên vấp ngã.


Nguồn: Minh Huê Net (Link gốc)


Nguồn: Minh Huê Net (Link gốc)


Nguồn: Minh Huê Net (Link gốc)


Nguồn: Minh Huê Net (Link gốc)


Nguồn: Minh Huê Net (Link gốc)


Nguồn: Minh Huê Net (Link gốc)


Nguồn: Minh Huê Net (Link gốc)


Nguồn: Minh Huê Net (Link gốc)


Nguồn: Minh Huê Net (Link gốc)


Như vậy chúng ta thấy có những vấn đề gì với quan điểm đăng Nghiêm Chính Thanh Minh của Minh Huệ Tổng bộ và các bản Nghiêm Chính Thanh Minh của MHVN ?


- Hành vi vi phạm pháp luật rõ ràng, thì lại không thuộc phạm trù đăng Nghiêm Chính Thanh Minh nhưng lại được MHVN cho đăng, và lý do là “bị tà ác bức hại”? và ký kết biên bản do hành vi sai trái với pháp luật được coi là “thỏa hiệp với tà ác”? Có phải cố tình lập lờ đánh tráo và lẫn lộn nhằm định hướng học viên rằng ở Việt Nam thì không cần tuân thủ Pháp luật, cứ vi phạm thoải mái vì Công An và Chính Quyền là tà ác? Thế có phải cổ xúy hành vi chứng thực Pháp cực đoan và gây hiểu nhầm đối với xã hội rằng học viên Pháp Luân Công toàn là một nhóm chuyên phá phách và gây rối, vi phạm pháp luật hay không?


- Hành vi vốn thuộc về tu luyện cá nhân, do ngộ sai mà thực thi cực đoan thì học viên cần tự sửa mình và vãn hồi tổn thất đối với những việc đã làm thì lại được chọn đăng Nghiêm Chính Thanh Minh? Vậy,về sau này có lẽ sẽ thành tiền lệ là: cứ làm sai cái gì trong quá trình tu luyện thì đăng Nghiêm Chính Thanh Minh sẽ phủ nhận hết và không cần phải chịu trách nhiệm gì ? Vậy với những người do cách làm cực đoan mà hiểu sai về Pháp Luân Công thì họ tính sao? Vốn đây không thuộc phạm vi cần đăng Nghiêm Chính Thanh Minh thì lại được chọn đăng, không hiểu MHVN có bị lẫn lộn do vô tình hay là cố tình ?


Quay trở lại nội dung thư trả lời về việc học viên bị lừa mua vé khống Shenyun 2016 tại Việt Nam. Có lẽ, chúng ta có thể thấy quá nhiều khuất tất trong thư trả lời của MHVN, có một nghi vấn được đưa ra là, những bài MHVN đăng Nghiêm Chính Thanh Minh mà không có liên quan gì đến việc ký kết hay bắt bớ thực tế vẫn được đăng, vậy cớ gì một việc nghiêm trọng như lừa đảo mua vé Shenyun tại Việt Nam thì lại bị coi là vấn đề tu luyện cá nhân và không được đăng? Hay ý của MHVN là do học viên tu không tốt nên bị lừa mua vé thì ráng mà chịu ?




Một tờ biên nhận tiền góp quỹ giả mạo mà kẻ xấu tạo ra để lừa học viên quyên tiền (nguồn: www.minghui.org)


Điều mỉa mai là một sự việc tương tự xảy ra tại Trung Quốc khi mà học viên tại Thượng Hải bị một kẻ xấu tự xưng là ở Mỹ lừa tiền quyên góp cho Shenyun đến hàng triệu USD mà Minh Huệ tổng bộ Tiếng Trung đã ngay lập tức đưa ra cảnh báo (